Thứ Tư, 21 tháng 4, 2010

PHƯỚC SANG - ƯỚC MƠ CÓ MỘT VAI DIỄN ĐỂ ĐỜI





Là một Tổng giám đốc từng ngồi ở góc phố vá xe đạp kiếm tiền ăn học chỉ với mơ ước được làm nghệ thuật. Là diễn viên điện ảnh, là nghệ sĩ kịch hài lẫn kịch câm, là một người năng động, nhiệt tình và có nhiều sáng kiến trong công việc.

Đó là chân dung của Phước Sang. Hàng loạt vai diễn để lại ấn tượng tốt trong lòng người xem và khi anh bước chân vào vị trí quản lý, anh cũng đã gặt hái được một số thành công khá thuyết phục, vực dậy sân khấu kịch nói của thành phố bằng những chương trình không giống ai như Tiếng hát danh hài, Nước mắt danh hài

Trong lĩnh vực điện ảnh, hai bộ phim nhựa Em và Michael, Khi đàn ông có bầu đã thành công vang dội trong hệ thống phim “mì ăn liền”. Công việc hiện nay của “ông bầu” Phước Sang rất bộn bề. Mỗi ngày anh phải làm việc 19 tiếng nhưng đó là niềm vui của anh. Ước mơ lớn nhất của anh là có vai diễn để đời, vậy mà…

NHẠC SĨ HOÀNG HÀ - ÂM NHẠC VẪN LÀ ƯỚC MƠ





Nhạc sĩ Hoàng Hà, tên thật là Hoàng Phi Hồng, sinh năm 1929, tại Hà Nội trong gia đình nghèo khó. Từ nhỏ ông đã phải tự lao động kiếm sống.

Cuộc sống khổ cực không dập tắt được tình yêu âm nhạc trong tâm hồn ông. Rồi ông viết, những bài hát đầu tay như trẻ con học vỡ lòng. Nhờ cố gắng, cộng thêm sự giúp đỡ của nhạc sĩ Lưu Hữu Phước, ông đã nuôi dưỡng thành công ước mơ âm nhạc của mình.

Bài hát Đất nước trọn niềm vui gắn liền với tiên tuổi của người nhạc sĩ có mối lương duyên với âm nhạc này. Giai điệu bài hát là cảm xúc chiến thắng dâng trào, bằng dự cảm của một người con đang háo hức chờ tin chiến thắng : Ta đi trong muôn ánh sao vàng rừng cờ tung bay, rộn ràng và mê say những bước chân dồn về đây, Sài Gòn ơi…. Cho đến bây giờ, dù đã bước sáng tuổi “xưa nay hiếm” nhưng niềm đam mê âm nhạc vẫn cuộc chảy trong trái tim ông.

TRỊNH CÔNG SƠN - ƯỚC MƠ VỀ CUỘC ĐỜI





Trời cao đất rộng, một mình tôi đi
Đời như vô tận, một mình tôi
Một mình tôi về với tôi…

Lời bài hát như lời tự kể về cách sống của một người nhạc sĩ tài hoa Trịnh Công Sơn. Ông đã sống lặng lẽ giữa cuộc đời, lặng lẽ sáng tác, lặng lẽ cống hiến.

Sinh năm 1939, tại Đăklăk. Năm 1943, ông theo gia đình chuyển về Huế. Năm 1964, ông tốt nghiệp ĐHSP Quy Nhơn khóa I và làm dạy học tại một trường Tiểu học ở Bảo Lộc (Lâm Đồng). Sau năm 1965, ông bỏ hẳn nghề dạy học, về sống và sáng tác tại Sài Gòn.

Trịnh Công Sơn đến với âm nhạc bằng lòng đam mê đích thực, ông tự học, tự sáng tác, tự gắn cả cuộc đời mình với nghệ thuật. Bắt đầu từ năm 1958, với tác phẩm đầu tay Ướt mi tính đến nay, ông sáng tác hơn 600 tác phẩm. Các tác phẩm của ông chủ yếu tập trung vào 3 đề tài lớn: Tình yêu, Quê hương, Thân phận. Ngoài âm nhạc, ông còn sáng tác nhiều tác phẩm thuộc các lĩnh vực khác như: Thơ, Văn, Hội họa…

Từ năm 1969, Trịnh Công Sơn đoạt các giải thưởng như: Giải thưởng Đĩa Vàng ở Nhật Bản với bài “Ngủ đi con”, Giải thưởng cho bài hát trong phim “Tội lỗi cuối cùng”, Giải Nhất của cuộc thi “Những bài hát hay nhất sau chiến tranh” với bài “Em ở nông trường, em ra biên giới”, Giải nhất cuộc thi “Hai mươi năm sau” với bài “Hai mươi mùa nắng lạ”

Từ năm 1997, ông đoạt giải thưởng lớn của Hội Nhạc sĩ cho một chuỗi bài hát: Xin trả nợ người, Sóng về đâu, Em đi bỏ lại con đường… Và có tên trong từ điển Bách Khoa Pháp…

- Quan niệm sáng tác: Tôi chỉ là một tên hát rong đi qua miền đất này để hát lên những linh cảm của mình về những giấc mơ đời hư ảo…

- Quan niệm sống: Sống trong đời sống cần một tấm lòng, dù không để làm gì cả, dù chỉ để… gió cuốn đi…

Trịnh Công Sơn đã sống, cống hiến bằng tình yêu quê hương, yêu dân tộc, và nằm xuống trên mảnh đất Việt Nam yêu thương.

ƯỚC MƠ HÒA BÌNH

Tập ca khúc Thần Thoại quê hương, Tình yêu và thân phận của Trịnh Công Sơn xuất bản vào năm 1966 bao gồm những bản tình ca, thiền ca và những ca khúc viết về chiến tranh và hòa bình. Trong đó, dòng chảy khát vọng mãnh liệt nhất và tha thiết nhất về niềm ước mơ hòa bình trào dâng trong trái tim Trịnh truyền sang lòng người và cuốn hút cả một thế hệ những người trẻ tuổi miền Nam lúc bấy giờ.

Trong nỗi kinh hoàng của cuộc chiến tranh dai dẳng và khốc liệt, cả Việt Nam ngập trong máu, nước mắt và khói lửa, Trịnh Công Sơn đã cho ra đời những ca khúc mang cảm xúc nồng nhiệt của một trái tim nhân ái nhạy cảm đối với quê hương đất nước, đối với dân tộc yêu tự do hòa bình. Trịnh Công Sơn hướng đến hòa bình với tư cách là một người nghệ sĩ đích thực, với tư cách là một đứa con nước Việt mang tình yêu sâu sắc đối với quê hương. Ông đã vận động hòa bình bằng âm nhạc, bằng những ngôn từ mang tiết tấu của cuộc sống. Ông bày tỏ thái độ phản đối chiến tranh, đồng cảm và chia sẻ với những con người gánh chịu những nỗi mất mát, đau thương của chiến tranh. Ông cảm nhận cuộc chiến bằng trái tim thương đời và thường người đối với quê hương, dân tộc.

Hàng loạt những tập ca khúc phản chiến ra đời. Bắt đầu là tập Thần thoại quê hương, Tình yêu và thân phận (1966), tập Ca khúc da vàng (1966-1967), tập Kinh Việt Nam (1968), tập Ta phải thấy mặt trời (1970),và cuối cùng là tập Phụ khúc da vàng (1972). Tất cả là 5 tập, với 58 ca khúc, chưa kể đến những ca khúc ông sáng tác ngay trong những cuộc xuống đường cùng sinh viên học sinh.

So với toàn bộ sự nghiệp sáng tác, những ca khúc phản chiến của Trịnh Công Sơn tương đối ít nhưng nó đã chắp cánh cho danh tiếng của ông vượt qua mọi giới hạn địa lý và văn minh, đã vận động lòng nhân ái con người thế chỗ chiến tranh, khiến cho những người Mỹ yêu chuộng hòa bình lên tiếng đòi chấm dứt chiến tranh ở Việt Nam.

Trong nước, người ta có thể nghe những bài ca phản chiến ở mọi nơi, các giảng đường ĐH Huế và Sài Gòn, phòng trà, quán cà phê,… Trịnh Công Sơn đã trở thành một hiện tượng.

Hãy thử thả tâm hồn vào điệu Blue buồn đau và uất nghẹn một lần, chúng ta sẽ hiểu được tình cảm dung dị của Trịnh Công Sơn với dân tộc:

Giọt nước mắt thương con, con ngủ mẹ mừng

Giọt nước mắt thương sông ấp ủ rêu rong

Giọt nước mắt thương đất, đất cằn cỗi bao năm

Giọt nước mắt thương dân, dân mình phận long đong

(Nước mắt cho quê hương – Trịnh Công Sơn)

Nhạc của Trịnh Công Sơn tác động mạnh đến đời sống xã hội đương thời, như lời tâm sự của ông giành cho thanh niên lúc bấy giờ, ông giúp họ nhìn ra bản chất của cuộc chiến tranh phi nghĩa, nhìn ra được sự tàn bạo của cuộc chiến và kết quả dẫn đến hành động trốn lính hay đào ngũ, ông trở thành kẻ phá hoại tinh thần chiến đấu của binh sĩ dưới chế độ cũ.

Bằng tất cả lòng yêu quê hương đất nước, Trịnh Công Sơn đã lồng vào đó ước mơ hòa bình bằng khả năng cảm nhận về quê hương và thân phận một cách mãnh liệt, quặn thắt và phẫn nộ. Cách sử dụng ca từ khéo léo, tạo ấn tượng mạnh mẽ đối với người nghe.

Nơi đây tôi chờ.

Nơi kia anh chờ.

Trong căn nhà nhỏ mẹ cũng ngồi chờ.

Anh lính ngồi chờ trên đồi hoang vu.

Người tù ngồi chờ bóng tối mịt mù…

… Chờ tin mừng sông chờ núi cũng chờ mong

Chờ trên vừng trán mẹ thắp lên bình minh

Chờ khô nước mắt chờ đá reo ca

Chờ áo cơm nuôi cho những trẻ con không nhà

Chờ ngày Việt Nam thống nhất cho những tình thương vỡ bờ.

(Chờ nhìn quê hương sáng chói)

Ước mơ hòa bình của người nhạc sĩ tài hoa đã trở thành hiện thực. Những ca khúc về lương tâm và lòng nhân ái của một người, của một thời vẫn còn mới mẻ trong các thế hệ người Việt:

Rừng núi dang tay nối lại biển xa

Ta đi vòng tay lớn mãi để nối sơn hà…

(Nối vòng tay lớn)

Trịnh Công Sơn được tôn vinh ở giải thưởng âm nhạc hòa bình thế giới (WPMA), đó món quà tuyệt vời dành cho cuộc hành trình dài 40 năm chinh phục nghệ thuật âm nhạc.

ƯỚC MƠ BÀY TỎ MỘT ĐIỀU GÌ ĐÓ VỚI CUỘC ĐỜI

Âm nhạc Trịnh Công Sơn là những chuỗi âm thanh dẫn dắt chúng ta vào cõi mơ của một người tình, mà không ai khác hơn là chính tác giả là người tình của nàng thơ, người tình của thiên nhiên hoa lá. Âm điệu tình yêu mang nỗi bất an, đầy xao động. Ngôn ngữ thi ca giản dị, đời thường được ông khoát vào bộ áo mới trở nên thanh thoát, lắng đọng. Từ những bài tình ca nghe xót xa, tê dại, đớn đau đến những giai điệu quê hương mượt mà, hiền lành, mộc mạc mà trong đó không thể thiếu vắng cái tôi “người tình”. Ông quan niệm: Khi bạn đang hát một bản tình ca là bạn đang muốn hát về cuộc tình của mình. Hãy hát đi, đừng e ngại, dù hạnh phúc hay dở dang thì cuộc tình ấy cũng là một phần máu thịt của bạn rồi.

Trong tâm hồn Trịnh Công Sơn cuồn cuộn sóng tình, ấp ủ bao điều ưu tư muốn bày tỏ. Con người phức tạp Trịnh Công Sơn chẳng ai có thể hiểu nỗi nên ước nguyện được bày tỏ trở thành một điều tất yếu, hợp với tâm lý con người. Ông bày tỏ tình yêu trước Em, một người con gái vai gầy, gót nhỏ, môi thơm… Em hiển hiện trong cái không gian mơ hồ với nắng thủy tinh, mưa hồng, mây ưu phiền, lá xôn xao, cảm xúc tình yêu của nhạc sĩ luôn tinh khôi, trong trẻo, không chút khát vọng chiếm hữu nhưng đầy bất trắc. Em là cánh vạc bay, là cơn gió dịu dàng, là suối ngọt… Còn Tôi (Trịnh Công Sơn) là thác đổ, là đốm lửa, là hạt bụi… Trịnh Công Sơn đắm mình trong tình yêu, để được vỗ về, ông lắng nghe nhịp đập của trái tim mình để thoả sức kết những nốt nhạc thành từng tiết tấu… Ông bày tỏ tình yêu, bày tỏ vẻ đẹp đã đi qua đời mình và tự nhắc nhủ rằng “Làm sao em biết bia đá không đau… Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau”.

Ước mơ bày tỏ của Trịnh vượt qua khỏi giới hạn của ngôn từ, ông lại đi tìm, lại cho ra đời những tập hợp từ táo bạo, giàu chất suy tưởng và mang sắc thái bí ẩn của vũ trụ như: tay rong rêu, cọng buồn cỏ khô, ngón xuân nồng, phiến môi mềm, mùa xanh vội lá… Từ ngữ của Trịnh mênh mang hơi thở của đất trời. Nhờ thế khát vọng bày tỏ của ông luôn dâng trào, những giọt nước mắt nhân gian như cơn mưa nhỏ rơi trên tâm hồn mỏng manh của tác giả, ông đem về làm của riêng tư rồi phả vào trong từng ca khúc. Ông giải bày trong đó những niềm vui, nỗi buồn và lòng nhân ái, về thân phận con người giữa cuộc đời, con người đi đến với cuộc đời và về với hư vô: Bao nhiêu năm rồi còn mải ra đi, đi đâu lanh quanh cho đời mỏi mệt…như một trò đùa vô tình của tạo hóa.

Trịnh Công Sơn yêu thích triết học, ông đã đưa vào ca khúc một thứ triết học nhẹ nhàng mà ai cũng có thể hiểu được như lời mẹ ru con, như câu ca dao Việt, mà rõ nét nhất là triết lý nhà Phật. Ông là một Phật tử, những câu kinh cầu an đã đưa Trịnh vào trong giấc ngủ êm đềm và như vô tình đã bước vào tâm thức ông. Ông không muốn Phật giáo là tôn giáo, ông muốn nó là một thứ triết học siêu thoát mà ai cũng cần phải học để yêu cuộc đời hơn. Trong nhạc của ông bàng bạc chút không khí triết lý nhà Phật, được ông khéo léo lồng vào, và mong muốn qua đó sẽ bày tỏ hết nỗi lòng mình về thân phận, về cái sống và sự chết. “Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi, để một mai tôi về làm cát bụi…”. Hay ca khúc “Tiến thoái lưỡng nan”: Tiến thoái lưỡng nan đi về lận đận/ Tình đôi ngập ngừng tiến thoái lưỡng nan/ Mây bay khắp xứ chân mờ cõi xa/ Vàng phai nhè nhẹ chiều hôm cửa nhà…Cụm từ “cát bụi lại trở về cát bụi” hay “đời là bể khổ” của Phật giáo phảng phất trong giai điệu của nhạc Trịnh đến cuối cuộc đời. Dàn trải từ cái buồn sướt mướt, dễ mủi lòng của cung La Thứ đến cái buồn mênh mông, trong sáng của cung Trưởng trên phím đàn.

Với Trịnh Công Sơn, hoài bão và ước mơ thôi không đủ, ông cần có thời gian để thực hiện. Cuộc sống quả là ngắn ngủi, không để cho ông có đủ thời gian sống theo ước nguyện của mình, bao nhiêu tâm sự của thế gian được ông ôm ấp trong lòng, chưa kịp bày tỏ hết với cuộc đời mà sao ông đã vội vã trở về với cát bụi.

NGƯỜI ƯỚC MƠ ĐƯA KHOA HỌC VỀ CHO NGƯỜI VIỆT





Người phụ nữ duy nhất được tôn vinh Hiệp sĩ công nghệ thông tin 2006 do Tạp chí eCHÍP tổ chức, ngày đêm âm thầm điều hành, tự xoay sở, trang trải chi phí cho kho tư liệu đồ sộ VietSciences (http://vietsciences.org vietsciences.free.fr) của mình với ước mơ duy nhất đưa khoa học về cho người Việt

Kho tư liệu công nghệ mở

Tiểu sử danh nhân Việt Nam, tiểu sử danh nhân thế giới lịch sử các phát kiến khoa học những phát minh khoa học các giải thưởng lớn khoa học các thực nghiệm khoa học Lịch sử Văn học và văn hóa Việt Nam… tất cả đều có trong vietsciences – Khoa học cho người Việt. Một trang web không có gì đặc biệt về giao diện nhưng là một “thư viện” hấp dẫn người yêu thích và muốn nâng cao kiến thức mọi mặt về khoa học.

“Vietsciences là nơi mọi người có thể tìm kiếm những kiến thức chuyên sâu trong nhiều lĩnh vực. Đây là nơi các em học sinh người Việt thế hệ thứ 2, thứ 3 ở nước ngoài có điều kiện để học tiếng mẹ đẻ hay những người Việt trong nước có thể học tiếng Pháp, Anh, Đức, Nhật, Hán Nôm...”, chị bộc bạch: ”Chị muốn qua trang web này, giới trẻ trong nước có thể tiếp cận với nền khoa học, với tri thức nhân loại và nâng cao kiến thức của mình. Các em sẽ không phải thiệt thòi so với các bạn cùng lứa ở các nước phát triển”.

Kho tư liệu này được chị bắt tay xây dựng từ 13/11/2003. Bốn tháng sau, vietsciencess.free.fr ra mắt độc giả. “Trang web của mình được “bố trí” theo từng ngăn, ai muốn đọc thì kéo hộc tủ ra tìm đọc”, chị giải thích.

Để có được kho tư liệu như hôm nay, nhiều khi chị phải bỏ cả công việc chính ở xưởng thiết kế máy tính. Trước khi đưa lên mạng một bài, chị đọc kỹ những gì tác giả viết, dò từng chữ bởi nếu tên một nhân vật hay một một địa danh bị đánh máy sai, sẽ gây khó khăn cho học sinh. “Theo tôi, những từ khoa học, tên nhân vật hay tên địa danh nên viết theo tiếng Anh mà không phiên âm ra tiếng Việt, vì học sinh không chỉ ngừng lại cấp bậc trung học. Tiếp theo, phải tìm kiếm hình ảnh minh họa thích hợp, gọt dũa sao cho rõ mà nhẹ. Tải một bài nặng nề sẽ chậm trong lúc chúng ta ngày càng ít kiên nhẫn, phải làm thế nào cho phù hợp với đối tượng là học sinh, sinh viên ở Việt Nam”, chị tâm sự.

Có đi xa mấy, cũng trở về nguồn

Lúc đầu mọi người chưa hưởng ứng nhiều nhưng sau nghe nói mục đích của vietsciences ai cũng hoan nghênh. Khoảng 100 tác giả là các nhà khoa học, trí thức ở các lĩnh vực khoa học, xã hội trong và ngoài nước đã xem đây như là “ngôi nhà tri thức” để chung tay đóng góp. Chị không nhớ nổi đã có bao nhiêu nhà khoa học đã cùng với chị phổ biến kiến thức khoa học. Những người viết thường xuyên là GS Phạm Văn Tuấn, GS Nguyễn Lân Dũng, anh Võ Quang Nhân, Lê Anh Minh, GS Nguyễn Quang Riệu.

Một ước muốn thật chẳng nhỏ chút nào với người phụ nữ một mình lo cho đứa-con-lúc-nào-cũng-nhỏ của mình. Nhưng giờ chị đã thấy vui khi càng ngày càng có nhiều người tìm đến với chị, xem trang web của chị là một địa chỉ tin cậy để gửi gắm tác phẩm, công trình của mình. Người đọc thì tìm thấy ở đó không chỉ là kho kiến thức để học tập mà còn biết đến những tên tuổi người Việt ghi danh trên “bảng vàng” tri thức của nhân loại để thêm tự tin về trí tuệ Việt hướng đến tương lai.

Các nhà khoa học cộng tác với vietsciences đều không lấy nhuận bút. Nhiều người còn mời chị sang Mỹ, Úc, Canada… để cùng trao đổi những điều mong ước cho đất nước của mình. “Thì cứ nghĩ thôi mình tốn chút tiền điện, internet, nặng nhất thì cái ổ cứng, nhưng rồi với tâm niệm đưa khoa học về cho người Việt và sự giúp đỡ của nhiều người, mình lại vượt qua tất cả”, chị tâm sự.

Đến tận bây giờ, chị vẫn tự xoay xở, trang trải để duy trì trang web mà không có bất kỳ nguồn tài trợ nào. Chị bớt ăn, bớt mặc để lấy tiền duy trì tên miền, tiền thuê máy chủ. Chị sẵn sàng ăn khoai lang, uống nước trà để dành tiền đưa khoa học về trong nước.

“Có đi xa mấy, cũng trở về nguồn”, chính tâm niệm này đã thúc đẩy chị bỏ thời gian và công sức xây dựng vietsciences.

Chị là Võ Thị Diệu Hằng, một nhà giáo Việt kiều hiện hiện cư ngụ tại Paris, Cộng hòa Pháp. Công việc ngày thường của chị là vẽ xe hơi, vẽ máy móc, vẽ thiết kế phòng thí nghiệm. Lúc nào cũng phải dùng máy tính, vẽ bằng máy tính và làm chương trình bằng máy tính. Còn về nhà thì chị dạy kèm Pháp văn, Anh văn, Toán, Lý...cho học sinh, từ cấp 1 đến cấp 3.

ÔNG CHỦ NHỎ VỚI ƯỚC MƠ LỚN





Những ngày cuối năm 2006, Á quân Asiad 15 môn cử tạ Hoàng Anh Tuấn có nhiều niềm vui. Vừa lọt vào tốp ba VĐV tiêu biểu toàn quốc năm 2006, Tuấn tức tốc quay về Phố Mới (Quế Võ, Bắc Ninh) để khánh thành CLB thể thao mong ước của mình.

Được coi là niềm hi vọng lớn nhất của thể thao VN tại đấu trường Asiad, được hưởng sự chăm sóc đặc biệt nhất để có thể giành HCV, nhưng Hoàng Anh Tuấn đã bị nhà vô địch thế giới cùng hạng 56kg người Trung Quốc chặn đường đến giấc mơ vô địch. Nhưng Tuấn không buồn vì biết mình đã làm tất cả những gì có thể.

Tính cách của chàng trai này là thế. Sinh ra trong một gia đình thiếu vắng bàn tay người cha, Tuấn không muốn phụ công ơn mẹ đã dành tất cả cho mình. Những ngày đầu đến với môn cử tạ “ăn no vác nặng”, chàng thiếu niên đã quen chịu khổ cực nghiến răng làm được.

Và sự cố gắng không mệt mỏi của cậu thiếu niên ở thị trấn Phố Mới giờ đây đã được đền đáp. Đã có nhiều vùng đất trên thế giới mà Tuấn được đi qua nhờ những chuyến thi đấu ở giải thế giới, châu lục. Đã có nhiều tấm HCV giải trẻ thế giới, vô địch châu Á, vô địch SEA Games lấp lánh trên ngực và mang lại cho cậu thu nhập khá về kinh tế.

Hoàng Anh Tuấn tính toán: “Năm 2005 tôi tiết kiệm được 200 triệu đồng tiền giải thưởng các loại. Tất cả vốn liếng “gánh tạ” của tôi được chừng 500 triệu đồng, tôi mang về góp hết với mẹ xây CLB thể thao”.

Ngày 30-12-2006, CLB thể thao của Tuấn trên nền căn nhà cũ đã được xây xong. Lễ khánh thành thật lớn, có cả trưởng đoàn thể thao VN Nguyễn Hồng Minh về dự. Cậu học trò ngày nào giờ không chỉ biết chinh phục những đỉnh cao thành tích mà còn muốn thử sức cả nghiệp kinh doanh. Một căn nhà ba tầng lớn nhất thị trấn Phố Mới trên mảnh đất rộng 225m2 đã hoàn thành từ tiền tiết kiệm của cả hai mẹ con Tuấn. Anh say sưa trình bày dự án kinh doanh của mình: “CLB thể thao của tôi có các lớp cử tạ, billiards và bóng bàn. Thời gian tới, tôi sẽ mời một số HLV, VĐV giỏi về hướng dẫn thanh niên ở thị trấn. Những tấm gương ấy sẽ khiến thanh niên ham thích thể thao, không sa đà vào tệ nạn xã hội”.

ĐƯỢC BAY TRÊN VÙNG TRỜI MƠ ƯỚC





Thanh Hóa là vùng đất không phát về thể thao đỉnh cao, nhưng lại có hai “đặc sản” vào loại hiếm của cả nước. Đó là cặp VĐV Taekwondo tài năng Nguyễn Văn Hùng - Nguyễn Trọng Cường.

Dù nơi thường trú của cả hai trong suốt nhiều năm nay ở số 4 Lê Đại Hành (TP.HCM), nhưng mỗi khi có dịp nghỉ ngơi cả hai lại về ngay căn nhà nhỏ ở miền biển Tĩnh Gia (Thanh Hóa) để chăm sóc mảnh vườn mà đại gia đình đã vun trồng suốt hàng chục năm qua.

Hùng luôn tâm niệm cuộc “gặp gỡ” với taekwondo mang lại cho mình sự nghiệp và cả may mắn nữa. “Ở làng, đám con trai bây giờ vẫn làm vườn hoặc đi biển. Nhiều người muốn thoát nghèo nhưng rồi cũng quanh quẩn. Mỗi khi tôi về thăm gia đình, có rất nhiều trẻ em trong làng đến hỏi hai anh em về việc tập taekwondo. Tôi hi vọng sẽ có điều kiện mở những lớp luyện võ ở làng”.

Ở Khánh Sơn (Tĩnh Gia, Thanh Hóa), Nguyễn Văn Hùng và Nguyễn Trọng Cường là thần tượng của tất cả trẻ em trong làng. Hùng đã bốn lần vô địch SEA Games, đoạt HCB Cúp taekwondo thế giới, HCB Cúp Ngôi sao thế giới, HCB và HCĐ Asiad. Sáu năm sau, người em trai không cưỡng nổi sức hấp dẫn từ thần tượng là chính anh mình, cũng đi theo nghiệp võ và đoạt HCĐ châu Á. “Thể thao không mang lại cho anh em tôi nhiều tiền vì đến giờ chúng tôi vẫn sống bằng lương, còn tiền công tập luyện chỉ đủ bù trừ cuộc sống. Nhưng nó mang đến cho cả hai thật nhiều nghị lực và cách sống đúng đắn”. Hùng kể lại một mong ước nho nhỏ của mình ngày trước: mỗi khi cúi xuống cuốc vườn, chàng trai cao 1,93m thường mơ ước có ngày được ngồi trên máy bay. “Để được đi máy bay cũng phải tập luyện nhiều năm chứ nhỉ - Hùng đùa - Nhưng quan trọng nhất là thể thao và những chuyến đi rèn cho tôi có thể sống bất cứ nơi nào”.

Nhìn tấm gương của người anh với những thành công lớn trong thể thao, Nguyễn Trọng Cường tìm cách đi theo con đường của anh, dù chính Hùng bày tỏ quan điểm không muốn cho Cường theo nghiệp “đấm đá” vì chấn thương và vất vả. Nhưng gần một năm xa gia đình, về đến nhà Hùng mới biết Cường đã được vào lớp năng khiếu. Vậy là đành dìu dắt nhau và Hùng chính thức thay cha mẹ chăm sóc, rèn luyện cho em ở nơi xa.

Taekwondo với Nguyễn Văn Hùng đã là “quả ngọt”, với Nguyễn Trọng Cường thì chỉ mới bắt đầu và còn đầy khó khăn. Nhưng hai anh em ở miền quê Tĩnh Gia đã biết đến nhiều chân trời mới, để quay về thương yêu nhau hơn và ngày càng trưởng thành hơn.

MC Mỹ Lan: Dẫn Sao Mai với Lan là ước mơ đã thành hiện thực...





Trẻ trung, năng động và duyên dáng, Mỹ Lan cho người đối diện cảm giác gần gũi và thoải mái khi bắt đầu câu chuyện. 4 năm theo học ĐH Kinh tế Quốc dân cũng là bốn năm Lan theo đuổi và phấn đấu không ngừng cho cả hai niềm yêu thích: kinh doanh và... dẫn chương trình. Giờ đây khi nhận tấm bằng cử nhân kinh tế trên tay cũng là lúc cô gái Hà Nội duyên dáng này xuất hiện ở một chương trình truyền hình nóng nhất: Sao Mai.

- Trước Sao Mai, Mỹ Lan là một gương mặt còn khá lạ với khán giả truyền hình. Lan đã đến với các chương trình của Ban văn nghệ như thế nào?

- Em đến với truyền hình lần đầu tiên là do thi tuyển. Sau một vài chương trình nhỏ, em được dẫn trong một chương trình truyền hình trực tiếp có sự phối hợp thực hiện của Ban Văn nghệ mang tên Việt Nam ơi mùa xuân đến rồi phát vào ngày 18/11. Sau ghi hình, Ban đã quyết định mời em cộng tác với các chương trình của Ban, trong đó có Sao Mai. Tuy nhiên câu chuyện em đến với hai chữ MC thì còn dài hơn nữa.

Tốt nghiệp cấp 3, em đăng ký hai hồ sơ thi ĐH Y HN và ĐH Kinh tế quốc dân. Dù rất thích nghề bác sỹ, nhưng vì hai chữ MC mà em đã quyết định thi ĐH Kinh tế quốc dân. Bởi học tại trường có thể có em cơ hội thực hiện cả hai niềm yêu thích: dẫn chương trình và kinh doanh. Qua 4 năm học, em đã mất một thời gian khá dài để đi từ các chương trình Đoàn, Hội, các CLB để đến được với các chương trình của Đài TH... Với một sinh viên, tham gia nhiều chương trình như thế cùng một lúc là rất vất vả. Nhưng cuối cùng thì em đã có cơ hội để thực hiện niềm yêu thích từ rất lâu của mình.

- Chưa có kinh nghiệm nhiều lại là dân ngoại đạo nhưng xuất hiện trên sân khấu Sao Mai với vị trí MC, Lan thấy thế nào?

- Khi nhận được tin này, cảm giác đầu tiên của em là bất ngờ, sung sướng và vinh dự nữa. Em đã từng ước mơ được đứng trên sân khấu Sao Mai với vị trí người dẫn chương trình và không ngờ ước mơ ấy đã biến thành sự thật. Cách vòng chung kết khu vực chỉ có 3 ngày, 14 thi thì 11 em mới được biết tin và bắt tay vào dẫn Sao Mai luôn cho đến ba đêm chung kết toàn quốc vừa qua.

- Trước khi vòng chung kết này diễn ra, có ít kiến cho rằng một chương trình lớn như Sao Mai với một MC mới như Lan là quá sức?

- Thực ra chương trình nào dù lớn, dù nhỏ cũng có cái khó riêng của nó. Một chương trình truyền hình trực tiếp bản thân nó đã là khó. Bên cạnh đó, nhiều MC đã thành công với Sao Mai như chị Mỹ Vân, người đã dẫn Sao Mai 2005. Chính vì thế khi một gương mặt khác xuất hiện người xem nhất định sẽ có sự so sánh. Một MC mới có ưu thế là có thể mang đến cho khán giả cảm giác mới mẻ nhưng để lại được những ấn tượng tốt là điều rất khó.

Tuy nhiên, khó khăn là áp lực nhưng cũng chính là động lực cần thiết cho những MC trẻ như Lan. Và một điều may mắn là suốt thời gian qua, Lan đã được cô Huyền Thanh giúp đỡ và chỉ bảo rất nhiều trong việc xây dựng kịch bản, viết lời dẫn sao cho hấp dẫn và nhất là tự tin khi đứng trên sân khấu.

- Sau các đêm chung kết Sao Mai khu vực và ba đêm thi vòng toàn quốc vừa qua, Lan có nhận được những phản hồi từ phía người xem?

- Trong các chương trình đã dẫn thì Sao Mai chính là chương trình em nhận được nhiều nhận xét góp ý nhất. Khen cũng có, góp ý và chê cũng có. Chẳng hạn như có người nhận xét giọng em hơi yếu, nên nói chưa thực sự ấn tượng. Với tất cả các ý kiến, em đều ghi nhận và rút kinh nghiệm qua từng đêm diễn.

- Là dân ngoại đạo, Lan làm thế nào để mọi người có thể tin tưởng giao cho Lan vị trí MC của Sao Mai?

- Tuy là dân ngoại đạo nhưng em có cơ hội được tiếp xúc với âm nhạc rất nhiều và cũng có những cảm thụ nhất định về âm nhạc. Trước khi dẫn Sao Mai, em cũng dành thời gian tìm hiểu về các phong cách biểu diễn, các ca khúc, cách chọn bài của thí sinh... để từ đó tích luỹ vốn kiến thức về âm nhạc của mình.

- Trong các chương trình truyền hình, Lan thích MC nào nhất?

- Ôi! em thích nhiều lắm (cười). Em thích nét duyên dáng của chị Diễm Quỳnh, sự vui tính và xử lý tình huống nhanh của anh Lại Văn Sâm, vốn hiểu biết của chị Tạ Bích Loan, sự chắc chắn của chị Mỹ Vân, sự cá tính của chị Phan Huyền Thư khi chị dẫn chương trình và còn rất nhiều người nữa. Em hy vọng có thể học hỏi được các anh chị đi trước để bồi đắp cho phong cách dẫn của mình.

- Và liệu khán giả có thể thấy một Mỹ Lan MC chuyên nghiệp chứ không phải là "tay ngang" trong tương lai?

- Có lẽ điều đó phụ thuộc vào khán giả. Đam mê là một chuyện nhưng làm được đến đâu lại là một chuyện khác. Nếu có thời gian và cơ hội để theo đuổi thì em sẽ cố gắng hết sức.

- Cảm ơn Mỹ Lan về cuộc trò chuyện này