ƯỚC MƠ THỨ NHẤT: ƯỚC MƠ TỪ THUỞ NHỌC NHẰN “Một ngày nào đó mình sẽ thay đổi cuộc sống của đại gia đình này” – Đó là suy nghĩ của cậu bé mới 16 tuổi, khi phải chứng kiến cảnh cha bị bệnh nặng, không đủ tiền mua thuốc. Chính cuộc sống khó khăn đã nung nấu trong anh ước mơ làm giàu, ước mơ làm thay đổi cuộc sống và ước mơ đó đã lớn dần theo năm tháng. Bắt đầu từ những năm 1990, khi đang theo học ĐH Y Tây Nguyên, anh đã có nhiều ước mơ và hoài bão vượt ra khỏi tầm nhìn của một sinh viên bình thường, vượt qua khỏi không gian địa lý của một nước. Anh nhận ra ngành Y không thể đáp ứng được ước mơ và tham vọng của mình. Học đến năm thứ ba, anh quyết định nghỉ học, tìm một hướng đi mới, tìm cơ hội cho chính mình. Anh vào thành phố Hồ Chí Minh với hai bàn tay trắng và một lời tự hứa sẽ không trở về nhà cho đến khi sự nghiệp chưa vững vàng. Ước mơ và thực hiện ước mơ là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Nó được diễn tả bằng ý chí và nghị lực, bằng quyết tâm và niềm tin vào chính bản thân mình, bằng khối óc không ngừng sáng tạo để đến mục đích cuối cùng là biến ước mơ thành hiện thực. Ở Đặng Lê Nguyên Vũ, đã hội tụ trong anh những yếu tố đó. Sau khi nhận được lời khuyên chân thành và bổ ích từ người chú ở thành phố Hồ Chí Minh, anh trở về trường, tiếp tục học tập nhưng trong anh vẫn không thôi nung nấu ước mơ kinh doanh. Anh ngày đêm trăn trở với những câu hỏi tại sao về cà phê Việt Nam. Là nước xuất khẩu cà phê lớn thứ 2 thế giới nhưng hình ảnh cà phê Việt Nam chưa hề biết đến. Cà phê Buôn Ma Thuột là một trong những loại cà phê ngon nhất thế giới nhưng thực tế chưa được công nhận. Tham vọng lớn lao đã thôi thúc chàng sinh viên Y khoa đến cháy bỏng, anh muốn chế biến ra một loại cà phê ngon nhất và xuất khẩu ra thị trường quốc tế. Với ý tưởng này, anh bị bạn bè giễu cợt và bị xem là “thằng điên hạng nặng” nhưng điều đó không ngăn cản được quyết tâm của anh. Tháng 8 – 1996, Đặng Lê Nguyên Vũ cùng ba người bạn học chung lớp có cùng bầu nhiệt huyết thành lập một cơ sở chế biến cà phê bột. Đây là giai đoạn khó khăn nhất trong con đường khởi nghiệp của anh vì vừa học tập, vừa kinh doanh, vừa thiếu vốn, vừa thiếu kinh nghiệm… Nhưng tất cả đều không khiến anh nản lòng. Anh miệt mài nghiên cứu, tìm tòi, học hỏi từ tài liệu sách báo, từ kinh nghiệm của những người đi trước. Nghe ở đâu có cơ sở rang xay cà phê nổi tiếng là tìm đến xin “học đạo”, lặn lội tìm đến các thương gia cà phê nổi tiếng ở khắp các tỉnh thành năn nỉ, thuyết phục họ truyền nghề. Học hỏi, chắt lọc, thử nghiệm và chế biến ra sản phẩm cà phê mang đặc trưng riêng của mình. Đó là cách những người khởi nghiệp của Trung Nguyên đã làm. Trong gian nhà gỗ chỉ vỏn vẹn 2,8m2 đã diễn ra hoạt động rang, xay và chế biến ra cà phê thành phẩm. Hàng ngày, 4 chàng trai của Trung Nguyên đạp chiếc xe đạp cà tàng đi đến các nơi thu mua cà phê, đi bỏ mối cà phê trong cái nhìn ái ngại của mọi người nhưng lúc đó Đặng Lê Nguyên Vũ đã khẳng định: “Chỉ 6 tháng sau Trung Nguyên sẽ phát triển bằng một doanh nghiệp có thâm niên 10 năm tại thành phố này”. Quả nhiên là vậy, chỉ 6 tháng sau đó, Cà phê Trung Nguyên được sự đón nhận nhiệt tình và nhanh chóng của người tiêu dùng và cái tên Cà phê Trung Nguyên đã phát triển hơn cả một doanh nghiệp có thâm niên 20 năm tại thành phố Ban Mê. ƯỚC MƠ THỨ HAI: ƯỚC MƠ “KHƠI NGUỒN SÁNG TẠO” Năm 1997, những người bạn chia tay Đặng Lê Nguyên Vũ để thực hiện ước mơ của mình. Vũ một mình tiếp tục cuộc hành trình ước mơ. Anh mở rộng thị trường xuống khu vực thành phố Hồ Chí Minh bằng phương thức “tam giác chiến lược”. Có nghĩa anh thuê một “bộ ba” địa điểm, mở ba quán cà phê gần nhau, cho phép người quản lý duy trì sự kiểm soát và thiết kế, sự phục vụ và chất lượng của các quán cà phê. Khi các quán tại thành phố Hồ Chí Minh làm ăn phát đạt, Đặng Lê Nguên Vũ quyết định mở rộng Trung Nguyên trên phạm vi toàn quốc bằng phương pháp nhượng quyền. Đến năm 2002, Trung Nguyên đã có hơn 400 quán cà phê nhượng quyền trên khắp 61 tỉnh thành của Việt Nam. Với cách thức này đã tạo sự bành trướng tương đối dễ dàng, tăng trưởng nhanh, quảng bá sản phẩm cho Trung Nguyên khắp cả nước mà đòi hỏi ít sự đầu tư. Trong giai đoạn đầu, anh chủ trương xây dựng hình ảnh Trung Nguyên bằng chất lượng sản phẩm và chất lượng phục vụ bằng cách mỗi quán cà phê Trung Nguyên mang một phong cách và không khí riêng biệt, phản ánh nét văn hóa cộng đồng. Đồng thời anh phải trả giá cao hơn để có loại cà phê tốt hơn, thiết lập sự trung thành với những người trồng cà phê cá thể. Anh đã có 30 loại cà phê pha chế với hương vị đặc biệt, và tạo ra 9 loại mức độ hương vị khác nhau cho sản phẩm của mình. Có 5 nhóm cà phê chính là: Nhóm cà phê Sáng tạo Nhóm cà phê chế phin, Nhóm cà phê hỗn hợp, Nhóm cà phê pha máy và Nhóm cà phê hoà tan. Trong đó, nhóm cà phê Sáng tạo với các sản phẩm từ số 1 đến số 5 mang nét đặc trưng của Trung Nguyên, hội tụ những nét tinh túy nhất của các loại cà phê được trồng ở những vùng có khí hậu khác nhau của Việt Nam. Cà phê Legendee (cà phê chồn) và cà phê Passiona (cà phê dành cho giới nữ) của nhóm này thể hiện mức độ đa dạng của hương vị cà phê Trung Nguyên, phù hợp với nhiều gu thưởng thức cà phê khác nhau của khách hàng và mang đến cho khách hàng sự cảm nhận đặc biệt về cách thưởng thức cà phê. “Khơi nguồn sáng tạo” – Câu khẩu hiệu thể hiện nét tinh tế và ước nguyện của ông chủ cà phê Trung Nguyên khi đưa khách hàng vào lối sống văn hóa và khuynh hướng sáng tạo. Bên tách cà phê tuyệt hảo của Trung Nguyên, khách hàng luôn có nhiều ý tưởng mới lạ, những ý tưởng tạo nên thành công cho bản thân, cho gia đình và tạo sự thịnh vượng cho xã hội. ƯỚC MƠ THỨ BA: ƯỚC MƠ CHIẾM LĨNH TOÀN CẦU Năm 2002, quán Cà phê Trung Nguyên đầu tiên xuất hiện tại Tokyo (Nhật Bản). Tại đây, Trung Nguyên gặp phải khó khăn lớn nhất là phải đương đầu với Goliath cà phê Starbuck, một tập đoàn cà phê lớn nhất của Mỹ. Tại Nhật, Starbuck đã có đến gần 400 cửa hàng trong tổng số 6.000 của hàng của nó trên khắp thế giới. Trước một đối thủ cạnh tranh to lớn, Đặng Lê Nguyên Vũ tập trung tạo điểm nhấn văn hóa trong cách thiết kế quán và cung cách phục vụ, trong hương vị từng tách cà phê. Anh tung ra thị trường tại Nhật Bản giá mỗi tách cà phê Trung Nguyên cao hơn 50% so với Starbuck và cao hơn 25% so với các cà phê nội địa khác. Thành công của Trung Nguyên tại Nhật Bản đã tạo ra bước phát triển nhảy vọt. Đến nay, thương hiệu Trung Nguyên đã có mặt ở Nhật Bản, Thái Lan, Singapore, Trung Quốc và Cộng hòa Séc. Cà phê rang Trung Nguyên có mặt trong các siêu thị và các cửa tiệm ở Mỹ, Đức, Đông Âu, Pháp và Nga. Trong suy nghĩ của Đặng Lê Nguyên Vũ, anh luôn trăn trở về thương hiệu Việt trên thương trường quốc tế. Nói đến Toyota, Sony, Hitachi,… người ta nghĩ đến Nhật Bản. Nói đến IBM, Intel, Ford… là biết Mỹ. Nói đến Mercedes, Siemens,… sẽ nhớ đến Đức. Còn Việt Nam? Việt Nam có rất nhiều hàng hóa được thế giới ưa chuộng, nhưng tại sao không có sản phẩm nào có thương hiệu? Anh quan niệm, hàng hóa phải là hình ảnh con người, là nét văn hóa của quốc gia chứ không phải đơn thuần là hàng hóa để bán. Vì vậy, anh mong muốn Trung Nguyên phải cung cấp những giá trị văn hóa, nơi hướng con người đến những điều tích cực chứ không phải là nơi bán cà phê. Xây dựng hình ảnh Trung Nguyên mang đậm nét văn hóa dân tộc, từ ly tách, bàn ghế, màu sắc bảng hiệu đến đồng phục, cung cách phục vụ của nhân viên… để khi Trung Nguyên đến quốc gia nào thì người dân bản địa ở đó có cảm giác được ngơi nghỉ, thư giãn trong giây lát tại một Việt Nam thu nhỏ, trước khi đến Việt Nam thật sự. “Nỗi nhục tụt hậu, thua kém không của riêng ai. Hơn nữa, trong thời đại này thì doanh nhân là chiến sĩ thời bình. Tôi muốn mình là một chiến sĩ thực thụ, chiến đấu trên thương trường vì thương hiệu Việt.” Ông chủ Trung Nguyên bộc bạch một cách khẳng khái. Sống có trách nhiệm và có lý tưởng, Đặng Lê Nguyên Vũ đã đứng ra khởi xướng chương trình “Sáng tạo vì thương hiệu Việt” (2002), kêu gọi doanh nghiệp xây dựng thương hiệu Việt, kêu gọi người tiêu dùng ủng hộ và lựa chọn hàng hóa Việt. Anh phát động chương trình “Xây dựng thương hiệu nông sản Việt Nam” (2003) nhằm nâng cao sức cạnh tranh cho nông sản Việt Nam tự tin vươn ra thị trường thế giới. Ước mơ và ý chí khẳng định thương hiệu Việt trên thị trường quốc tế đã giúp anh thắng kiện Công ty Rice Fiel trong vụ tranh chấp quyền bảo hộ thương hiệu Cà phê Trung Nguyên kéo dài hơn hai năm tại Mỹ. “Thế giới đã từng biết đến rượu vang Pháp, cà phê Columbia, sữa tươi Hoa Kỳ… Chúng ta có quyền mơ một giấc mơ rằng cả thế giới phải biết đến cà phê Buôn Ma Thuột, thanh long Bình Thuận, vải thiều Thanh Hà, sầu riêng Cái Mơn… Ở Trung Nguyên, chúng tôi không chỉ tập hợp những người biết bán cà phê hay sản xuất cà phê mà là tập hợp những con người tâm huyết, chia sẻ với cộng đồng, với mong ước tự tin ghi dấu ấn riêng của mình vào sự thay đổi của dân tộc, của đất nước.” – Đặng Lê Nguyên Vũ nói. Có thể nói hành trang khởi nghiệp của ông chủ Cà phê Trung Nguyên là ước mơ lớn và kế hoạch cụ thể. Ước mơ cuối cùng cho Cà phê Trung Nguyên cũng là chiến lược phát triển cuối cùng của Trung Nguyên là một Trung Nguyên toàn cầu. Ước mơ đưa gia đình thoát khỏi cảnh nghèo khó của cậu học trò nghèo, ước mơ một Trung Nguyên mang đậm tính văn hóa và khuynh hướng sáng tạo của một người nhiều ý tưởng, ước mơ được đem những hạt cà phê thấm đẫm nỗi nhọc nhằn của người nông dân Việt Nam bay khắp thế giới, chinh phục toàn cầu của một đại gia… Đặng Lê Nguyên Vũ vẫn luôn trăn trở về thế hệ sau mình: Tôi biết trong cuộc sống vẫn có nhiều bạn trẻ mang mặc cảm của sự nghèo khó, của lòng tự ti, nhưng tiền bạc không phải là vốn mà điều quan trọng là phải có những ước mơ lớn lao. Hiện nay, có nhiều bạn trẻ mang trong lòng những ước mơ rất hạn hẹp về những giá trị vật chất mà thiếu đi “chất lửa” của một tuổi trẻ khao khát được cống hiến, được chia sẻ và tâm huyết với những thay đổi lớn lao của dân tộc, của đất nước…”. Hương vị Cà phê Trung Nguyên thấm đượm những ước mơ, những ý tưởng và cả những nỗi nhọc nhằn. Trong năm 2005, ông chủ Trung Nguyên viết thêm câu chuyện về trà, có tên là Trà Tiên. Gồm có ba nhóm: Vọng Nguyệt trà, Tịnh tâm trà và trà Buồm với mong muốn lưu giữ nét văn hoá Việt Nam trong từng tách trà và phát triển phong cách thưởng thức trà Việt: ung dung, vững vàng và tỉnh táo. Thưởng thức trà – Một thú vui tao nhã có từ ngàn xưa. Ước mơ tiếp nối ước mơ, ước mơ mãnh liệt, đeo bám ước mơ, “ăn” với ước mơ, “ngủ” với ước mơ – giống như một sự ám ảnh… đó là nguồn gốc thành công của con người Đặng Lê Nguyên Vũ |
Thứ Tư, 21 tháng 4, 2010
ĐẶNG LÊ NGUYÊN VŨ - ƯỚC MƠ TIẾP NỐI ƯỚC MƠ
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét