| Mấy hôm nay, thằng bé của mình bộc lộ ước vọng cuộc đời mãnh liệt quá! Ngày nào nó cũng thể hiện ước mơ làm mình phát sốt phát rét. Thằng nhóc đề nghị với mẹ thế này: "Hay là mẹ ơi, bao giờ Minh lớn, mẹ cho Minh nói là 'ờ' nhé!". Chả là, mỗi lần Minh nói gì, mẹ, bố hay ông bà đều trả lời là "ờ" nếu đồng ý. Còn Minh thì tự thấy, Minh toàn phải nói "vâng ạ!". Cậu chàng nhận ra sự khác biệt ấy và có ý đề nghị như trên. Tất nhiên là mẹ không đồng ý. Mẹ giải thích, bao giờ Minh lớn thì Minh cũng vẫn phải nói "vâng" với bố mẹ, không được nói "ờ". Thằng nhóc 2 tuổi rưỡi phản đối: "Nhưng mà Minh không thích nói 'vâng ạ'. Minh thích nói 'ờ' cơ mẹ ạ!". Thế là, gần tuần nay, hễ mẹ nói gì là cu cậu cũng "ờ". Mẹ cáu, cau mày, thì nó xoa dịu bằng cách thêm một câu: "Sao mà nói 'ờ' nhẹ nhàng thế!". Mẹ cười, nó hoá giải được vấn đề, vẫn tiếp tục nói "ờ" và "ơi" mỗi lần mẹ gọi. Thấy tình hình không khả quan khi thằng nhóc "ờ" và "ơi" với tất cả mọi đối tượng, từ ông bà già lụ khụ trở xuống, mẹ cấm triệt để. Nó xoay qua giả vờ chơi đóng kịch với ông ngoại theo kiểu phân vai. Nó bảo: "Ông ngoại ơi, bây giờ ông là trẻ con, còn Minh là người lớn. Ông phải nói 'vâng ạ', còn Minh nới 'ờ' nhé!". Thế là nó lại được nói "ờ" thoải mái. Chưa biết giải quyết mong muốn về tương lai của con giai thế nào. Đợi thêm một tuần nữa xem tình hình về chữ "ờ" của nó có thay đổi không đã, rồi sẽ tìm cách xử lý. |
Thứ Tư, 21 tháng 4, 2010
ƯỚC MƠ ĐỘC ĐÁO CỦA BÉ MINH
Ước mơ của bạn Trần Phương Thảo (học sinh lớp 8/10 trường Ngô Sĩ Liên-TP. Hồ Chí Minh):
|
|
NHIẾP ẢNH GIA VÕ AN NINH - ƯỚC MƠ VỀ BẢO TÀNG ẢNH CÁ NHÂN
| Cuộc đời chinh phục cái đẹp của ông đã đến lúc ngơi nghỉ vì tuổi già sức yếu nhưng những tác phẩm nghệ thuật của ông vẫn còn lưu giữ những hình ảnh đẹp trên mọi nẻo đường của Tổ quốc cần có môi trường chăm sóc tốt. Ông luôn đưa ra những đề tài, những góc cạnh rất mới trong từng khung hình: Cảnh mây núi bồng bềnh trên đất Sapa, cảnh chợ hoa tết, vẻ đẹp đằm thắm của phụ nữ được khắc họa riêng cho từng vùng đất, hình ảnh ông đồ giá đưa nét bút như “rồng múa phượng bay”… Tác phẩm của ông đẹp như những áng thơ giàu chất sử thi. Ông đi nhiều, “bới” cái đẹp bằng mắt và thu tất cả những khoảnh khắc của cái đẹp vào ống kính của mình. Gần 70 năm cầm máy, ông có một khối lượng phim ảnh đồ sộ. Ông và gia đình mơ ước thành lập một bảo tàng ảnh cá nhân trên mảnh đất của gia đình để bảo quản và công bố những bộ ảnh qúy với công chúng yêu nghệ thuật ảnh. |
DIỄN VIÊN VIỆT TRINH - ƯỚC MƠ TÌM ĐƯỢC SỰ BÌNH AN TRONG TÂM HỒN
| Bằng cái tâm và lòng yêu thương con người. Cô đứng ra kêu gọi anh em nghệ sĩ biểu diễn miễn phí phục vụ trẻ em và đồng bào dân tộc thiểu số, gây quỹ làm từ thiện giúp các em nghèo đến trường. Giờ đây, mọi chuyện không vui trở thành quá khứ, cô muốn quên đi tất cả, hướng đến cái đẹp, tìm đến sự an lành. Hãy lắng nghe tâm của cô: Mọi việc không vui đã qua đi, giờ đây với tôi, ước mơ duy nhất là tìm được sự bình an trong tâm hồn. Sau một ngày làm việc, tôi ngủ ngon giấc, không trằn trọc. Sáng ra, nhìn thấy bạn bè và nở nụ cười yêu đời. Đó là tất cả những gì tôi mong muốn. |
ĐẶNG LÊ NGUYÊN VŨ - ƯỚC MƠ TIẾP NỐI ƯỚC MƠ
ƯỚC MƠ THỨ NHẤT: ƯỚC MƠ TỪ THUỞ NHỌC NHẰN “Một ngày nào đó mình sẽ thay đổi cuộc sống của đại gia đình này” – Đó là suy nghĩ của cậu bé mới 16 tuổi, khi phải chứng kiến cảnh cha bị bệnh nặng, không đủ tiền mua thuốc. Chính cuộc sống khó khăn đã nung nấu trong anh ước mơ làm giàu, ước mơ làm thay đổi cuộc sống và ước mơ đó đã lớn dần theo năm tháng. Bắt đầu từ những năm 1990, khi đang theo học ĐH Y Tây Nguyên, anh đã có nhiều ước mơ và hoài bão vượt ra khỏi tầm nhìn của một sinh viên bình thường, vượt qua khỏi không gian địa lý của một nước. Anh nhận ra ngành Y không thể đáp ứng được ước mơ và tham vọng của mình. Học đến năm thứ ba, anh quyết định nghỉ học, tìm một hướng đi mới, tìm cơ hội cho chính mình. Anh vào thành phố Hồ Chí Minh với hai bàn tay trắng và một lời tự hứa sẽ không trở về nhà cho đến khi sự nghiệp chưa vững vàng. Ước mơ và thực hiện ước mơ là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Nó được diễn tả bằng ý chí và nghị lực, bằng quyết tâm và niềm tin vào chính bản thân mình, bằng khối óc không ngừng sáng tạo để đến mục đích cuối cùng là biến ước mơ thành hiện thực. Ở Đặng Lê Nguyên Vũ, đã hội tụ trong anh những yếu tố đó. Sau khi nhận được lời khuyên chân thành và bổ ích từ người chú ở thành phố Hồ Chí Minh, anh trở về trường, tiếp tục học tập nhưng trong anh vẫn không thôi nung nấu ước mơ kinh doanh. Anh ngày đêm trăn trở với những câu hỏi tại sao về cà phê Việt Nam. Là nước xuất khẩu cà phê lớn thứ 2 thế giới nhưng hình ảnh cà phê Việt Nam chưa hề biết đến. Cà phê Buôn Ma Thuột là một trong những loại cà phê ngon nhất thế giới nhưng thực tế chưa được công nhận. Tham vọng lớn lao đã thôi thúc chàng sinh viên Y khoa đến cháy bỏng, anh muốn chế biến ra một loại cà phê ngon nhất và xuất khẩu ra thị trường quốc tế. Với ý tưởng này, anh bị bạn bè giễu cợt và bị xem là “thằng điên hạng nặng” nhưng điều đó không ngăn cản được quyết tâm của anh. Tháng 8 – 1996, Đặng Lê Nguyên Vũ cùng ba người bạn học chung lớp có cùng bầu nhiệt huyết thành lập một cơ sở chế biến cà phê bột. Đây là giai đoạn khó khăn nhất trong con đường khởi nghiệp của anh vì vừa học tập, vừa kinh doanh, vừa thiếu vốn, vừa thiếu kinh nghiệm… Nhưng tất cả đều không khiến anh nản lòng. Anh miệt mài nghiên cứu, tìm tòi, học hỏi từ tài liệu sách báo, từ kinh nghiệm của những người đi trước. Nghe ở đâu có cơ sở rang xay cà phê nổi tiếng là tìm đến xin “học đạo”, lặn lội tìm đến các thương gia cà phê nổi tiếng ở khắp các tỉnh thành năn nỉ, thuyết phục họ truyền nghề. Học hỏi, chắt lọc, thử nghiệm và chế biến ra sản phẩm cà phê mang đặc trưng riêng của mình. Đó là cách những người khởi nghiệp của Trung Nguyên đã làm. Trong gian nhà gỗ chỉ vỏn vẹn 2,8m2 đã diễn ra hoạt động rang, xay và chế biến ra cà phê thành phẩm. Hàng ngày, 4 chàng trai của Trung Nguyên đạp chiếc xe đạp cà tàng đi đến các nơi thu mua cà phê, đi bỏ mối cà phê trong cái nhìn ái ngại của mọi người nhưng lúc đó Đặng Lê Nguyên Vũ đã khẳng định: “Chỉ 6 tháng sau Trung Nguyên sẽ phát triển bằng một doanh nghiệp có thâm niên 10 năm tại thành phố này”. Quả nhiên là vậy, chỉ 6 tháng sau đó, Cà phê Trung Nguyên được sự đón nhận nhiệt tình và nhanh chóng của người tiêu dùng và cái tên Cà phê Trung Nguyên đã phát triển hơn cả một doanh nghiệp có thâm niên 20 năm tại thành phố Ban Mê. ƯỚC MƠ THỨ HAI: ƯỚC MƠ “KHƠI NGUỒN SÁNG TẠO” Năm 1997, những người bạn chia tay Đặng Lê Nguyên Vũ để thực hiện ước mơ của mình. Vũ một mình tiếp tục cuộc hành trình ước mơ. Anh mở rộng thị trường xuống khu vực thành phố Hồ Chí Minh bằng phương thức “tam giác chiến lược”. Có nghĩa anh thuê một “bộ ba” địa điểm, mở ba quán cà phê gần nhau, cho phép người quản lý duy trì sự kiểm soát và thiết kế, sự phục vụ và chất lượng của các quán cà phê. Khi các quán tại thành phố Hồ Chí Minh làm ăn phát đạt, Đặng Lê Nguên Vũ quyết định mở rộng Trung Nguyên trên phạm vi toàn quốc bằng phương pháp nhượng quyền. Đến năm 2002, Trung Nguyên đã có hơn 400 quán cà phê nhượng quyền trên khắp 61 tỉnh thành của Việt Nam. Với cách thức này đã tạo sự bành trướng tương đối dễ dàng, tăng trưởng nhanh, quảng bá sản phẩm cho Trung Nguyên khắp cả nước mà đòi hỏi ít sự đầu tư. Trong giai đoạn đầu, anh chủ trương xây dựng hình ảnh Trung Nguyên bằng chất lượng sản phẩm và chất lượng phục vụ bằng cách mỗi quán cà phê Trung Nguyên mang một phong cách và không khí riêng biệt, phản ánh nét văn hóa cộng đồng. Đồng thời anh phải trả giá cao hơn để có loại cà phê tốt hơn, thiết lập sự trung thành với những người trồng cà phê cá thể. Anh đã có 30 loại cà phê pha chế với hương vị đặc biệt, và tạo ra 9 loại mức độ hương vị khác nhau cho sản phẩm của mình. Có 5 nhóm cà phê chính là: Nhóm cà phê Sáng tạo Nhóm cà phê chế phin, Nhóm cà phê hỗn hợp, Nhóm cà phê pha máy và Nhóm cà phê hoà tan. Trong đó, nhóm cà phê Sáng tạo với các sản phẩm từ số 1 đến số 5 mang nét đặc trưng của Trung Nguyên, hội tụ những nét tinh túy nhất của các loại cà phê được trồng ở những vùng có khí hậu khác nhau của Việt Nam. Cà phê Legendee (cà phê chồn) và cà phê Passiona (cà phê dành cho giới nữ) của nhóm này thể hiện mức độ đa dạng của hương vị cà phê Trung Nguyên, phù hợp với nhiều gu thưởng thức cà phê khác nhau của khách hàng và mang đến cho khách hàng sự cảm nhận đặc biệt về cách thưởng thức cà phê. “Khơi nguồn sáng tạo” – Câu khẩu hiệu thể hiện nét tinh tế và ước nguyện của ông chủ cà phê Trung Nguyên khi đưa khách hàng vào lối sống văn hóa và khuynh hướng sáng tạo. Bên tách cà phê tuyệt hảo của Trung Nguyên, khách hàng luôn có nhiều ý tưởng mới lạ, những ý tưởng tạo nên thành công cho bản thân, cho gia đình và tạo sự thịnh vượng cho xã hội. ƯỚC MƠ THỨ BA: ƯỚC MƠ CHIẾM LĨNH TOÀN CẦU Năm 2002, quán Cà phê Trung Nguyên đầu tiên xuất hiện tại Tokyo (Nhật Bản). Tại đây, Trung Nguyên gặp phải khó khăn lớn nhất là phải đương đầu với Goliath cà phê Starbuck, một tập đoàn cà phê lớn nhất của Mỹ. Tại Nhật, Starbuck đã có đến gần 400 cửa hàng trong tổng số 6.000 của hàng của nó trên khắp thế giới. Trước một đối thủ cạnh tranh to lớn, Đặng Lê Nguyên Vũ tập trung tạo điểm nhấn văn hóa trong cách thiết kế quán và cung cách phục vụ, trong hương vị từng tách cà phê. Anh tung ra thị trường tại Nhật Bản giá mỗi tách cà phê Trung Nguyên cao hơn 50% so với Starbuck và cao hơn 25% so với các cà phê nội địa khác. Thành công của Trung Nguyên tại Nhật Bản đã tạo ra bước phát triển nhảy vọt. Đến nay, thương hiệu Trung Nguyên đã có mặt ở Nhật Bản, Thái Lan, Singapore, Trung Quốc và Cộng hòa Séc. Cà phê rang Trung Nguyên có mặt trong các siêu thị và các cửa tiệm ở Mỹ, Đức, Đông Âu, Pháp và Nga. Trong suy nghĩ của Đặng Lê Nguyên Vũ, anh luôn trăn trở về thương hiệu Việt trên thương trường quốc tế. Nói đến Toyota, Sony, Hitachi,… người ta nghĩ đến Nhật Bản. Nói đến IBM, Intel, Ford… là biết Mỹ. Nói đến Mercedes, Siemens,… sẽ nhớ đến Đức. Còn Việt Nam? Việt Nam có rất nhiều hàng hóa được thế giới ưa chuộng, nhưng tại sao không có sản phẩm nào có thương hiệu? Anh quan niệm, hàng hóa phải là hình ảnh con người, là nét văn hóa của quốc gia chứ không phải đơn thuần là hàng hóa để bán. Vì vậy, anh mong muốn Trung Nguyên phải cung cấp những giá trị văn hóa, nơi hướng con người đến những điều tích cực chứ không phải là nơi bán cà phê. Xây dựng hình ảnh Trung Nguyên mang đậm nét văn hóa dân tộc, từ ly tách, bàn ghế, màu sắc bảng hiệu đến đồng phục, cung cách phục vụ của nhân viên… để khi Trung Nguyên đến quốc gia nào thì người dân bản địa ở đó có cảm giác được ngơi nghỉ, thư giãn trong giây lát tại một Việt Nam thu nhỏ, trước khi đến Việt Nam thật sự. “Nỗi nhục tụt hậu, thua kém không của riêng ai. Hơn nữa, trong thời đại này thì doanh nhân là chiến sĩ thời bình. Tôi muốn mình là một chiến sĩ thực thụ, chiến đấu trên thương trường vì thương hiệu Việt.” Ông chủ Trung Nguyên bộc bạch một cách khẳng khái. Sống có trách nhiệm và có lý tưởng, Đặng Lê Nguyên Vũ đã đứng ra khởi xướng chương trình “Sáng tạo vì thương hiệu Việt” (2002), kêu gọi doanh nghiệp xây dựng thương hiệu Việt, kêu gọi người tiêu dùng ủng hộ và lựa chọn hàng hóa Việt. Anh phát động chương trình “Xây dựng thương hiệu nông sản Việt Nam” (2003) nhằm nâng cao sức cạnh tranh cho nông sản Việt Nam tự tin vươn ra thị trường thế giới. Ước mơ và ý chí khẳng định thương hiệu Việt trên thị trường quốc tế đã giúp anh thắng kiện Công ty Rice Fiel trong vụ tranh chấp quyền bảo hộ thương hiệu Cà phê Trung Nguyên kéo dài hơn hai năm tại Mỹ. “Thế giới đã từng biết đến rượu vang Pháp, cà phê Columbia, sữa tươi Hoa Kỳ… Chúng ta có quyền mơ một giấc mơ rằng cả thế giới phải biết đến cà phê Buôn Ma Thuột, thanh long Bình Thuận, vải thiều Thanh Hà, sầu riêng Cái Mơn… Ở Trung Nguyên, chúng tôi không chỉ tập hợp những người biết bán cà phê hay sản xuất cà phê mà là tập hợp những con người tâm huyết, chia sẻ với cộng đồng, với mong ước tự tin ghi dấu ấn riêng của mình vào sự thay đổi của dân tộc, của đất nước.” – Đặng Lê Nguyên Vũ nói. Có thể nói hành trang khởi nghiệp của ông chủ Cà phê Trung Nguyên là ước mơ lớn và kế hoạch cụ thể. Ước mơ cuối cùng cho Cà phê Trung Nguyên cũng là chiến lược phát triển cuối cùng của Trung Nguyên là một Trung Nguyên toàn cầu. Ước mơ đưa gia đình thoát khỏi cảnh nghèo khó của cậu học trò nghèo, ước mơ một Trung Nguyên mang đậm tính văn hóa và khuynh hướng sáng tạo của một người nhiều ý tưởng, ước mơ được đem những hạt cà phê thấm đẫm nỗi nhọc nhằn của người nông dân Việt Nam bay khắp thế giới, chinh phục toàn cầu của một đại gia… Đặng Lê Nguyên Vũ vẫn luôn trăn trở về thế hệ sau mình: Tôi biết trong cuộc sống vẫn có nhiều bạn trẻ mang mặc cảm của sự nghèo khó, của lòng tự ti, nhưng tiền bạc không phải là vốn mà điều quan trọng là phải có những ước mơ lớn lao. Hiện nay, có nhiều bạn trẻ mang trong lòng những ước mơ rất hạn hẹp về những giá trị vật chất mà thiếu đi “chất lửa” của một tuổi trẻ khao khát được cống hiến, được chia sẻ và tâm huyết với những thay đổi lớn lao của dân tộc, của đất nước…”. Hương vị Cà phê Trung Nguyên thấm đượm những ước mơ, những ý tưởng và cả những nỗi nhọc nhằn. Trong năm 2005, ông chủ Trung Nguyên viết thêm câu chuyện về trà, có tên là Trà Tiên. Gồm có ba nhóm: Vọng Nguyệt trà, Tịnh tâm trà và trà Buồm với mong muốn lưu giữ nét văn hoá Việt Nam trong từng tách trà và phát triển phong cách thưởng thức trà Việt: ung dung, vững vàng và tỉnh táo. Thưởng thức trà – Một thú vui tao nhã có từ ngàn xưa. Ước mơ tiếp nối ước mơ, ước mơ mãnh liệt, đeo bám ước mơ, “ăn” với ước mơ, “ngủ” với ước mơ – giống như một sự ám ảnh… đó là nguồn gốc thành công của con người Đặng Lê Nguyên Vũ |
HOÀNG QUỐC VIỆT - GẮN ƯỚC MƠ VÀO VIBIRD
| Đầu tiên là ý tưởng thành lập một cửa hàng buôn bán linh kiện máy tính vào thời điểm vi tính phát triển mạnh. Sau 3 năm, cửa hàng của anh vươn lên thành nơi bán linh kiện vi tính lớn nhất tại TP. Hồ Chí Minh. Ý tưởng thứ 2 cho ra đời một “Siêu thị máy tính Nguyễn Hoàng” tại đường Nguyễn Văn Cừ, Quận 1, TP. Hồ Chí Minh - nơi bán tất cả các linh kiện máy tính của các hãng lớn trên thế giới cùng các thiết bị mạng và các loại hàng kỹ thuật số. Ý tưởng thứ 3 là xây dựng một “Bệnh viện vi tính” để chữa trị tất cả các bệnh về vi tính. Cuối năm 2004, Nguyễn Hoàng bất ngờ đưa ra thị trường chiếc máy tính mang thương hiệu Vibird giá rẻ nhưng chất lượng cao. Trong năm 2005 này, Hoàng Quốc Việt tăng 100 đại lý bán hàng tại các tỉnh và 200 đại lý tại Tp. Hồ Chí Minh. Anh mơ ước, tên tuổi của Vibird sẽ không chỉ phát triển mạnh trong nước mà còn vươn ra thị trường quốc tế. |
NHẠC SỸ THANH TÙNG & THẾ GIỚI ƯỚC MƠ
| Đó là lời tâm sự của tác giả những bài hát thắm đượm nỗi buồn về tình yêu nhưng lạc quan và yêu đời như: Giọt sương trên mi mắt, Giọt nắng bên thềm, Hoa tím ngoài sân, Một mình, Lối cũ ta về, Mưa ngâu… Ông hòa nhập vào đời sống xã hội hiện đại, phản ứng nhanh, rung động nhiều, lao động nghiêm túc và hăng hái sáng tác theo bản sắc của riêng mình, chứ không ngồi trầm ngâm một cách vô thức. Ước mơ lớn nhất của ông là hoàn thiện mình trước khi rời khỏi chốn trần gian. |
PHƯỚC SANG - ƯỚC MƠ CÓ MỘT VAI DIỄN ĐỂ ĐỜI
| Đó là chân dung của Phước Sang. Hàng loạt vai diễn để lại ấn tượng tốt trong lòng người xem và khi anh bước chân vào vị trí quản lý, anh cũng đã gặt hái được một số thành công khá thuyết phục, vực dậy sân khấu kịch nói của thành phố bằng những chương trình không giống ai như Tiếng hát danh hài, Nước mắt danh hài… Trong lĩnh vực điện ảnh, hai bộ phim nhựa Em và Michael, Khi đàn ông có bầu đã thành công vang dội trong hệ thống phim “mì ăn liền”. Công việc hiện nay của “ông bầu” Phước Sang rất bộn bề. Mỗi ngày anh phải làm việc 19 tiếng nhưng đó là niềm vui của anh. Ước mơ lớn nhất của anh là có vai diễn để đời, vậy mà… |
NHẠC SĨ HOÀNG HÀ - ÂM NHẠC VẪN LÀ ƯỚC MƠ
| Cuộc sống khổ cực không dập tắt được tình yêu âm nhạc trong tâm hồn ông. Rồi ông viết, những bài hát đầu tay như trẻ con học vỡ lòng. Nhờ cố gắng, cộng thêm sự giúp đỡ của nhạc sĩ Lưu Hữu Phước, ông đã nuôi dưỡng thành công ước mơ âm nhạc của mình. Bài hát Đất nước trọn niềm vui gắn liền với tiên tuổi của người nhạc sĩ có mối lương duyên với âm nhạc này. Giai điệu bài hát là cảm xúc chiến thắng dâng trào, bằng dự cảm của một người con đang háo hức chờ tin chiến thắng : Ta đi trong muôn ánh sao vàng rừng cờ tung bay, rộn ràng và mê say những bước chân dồn về đây, Sài Gòn ơi…. Cho đến bây giờ, dù đã bước sáng tuổi “xưa nay hiếm” nhưng niềm đam mê âm nhạc vẫn cuộc chảy trong trái tim ông. |
TRỊNH CÔNG SƠN - ƯỚC MƠ VỀ CUỘC ĐỜI
| Đời như vô tận, một mình tôi Một mình tôi về với tôi… Lời bài hát như lời tự kể về cách sống của một người nhạc sĩ tài hoa Trịnh Công Sơn. Ông đã sống lặng lẽ giữa cuộc đời, lặng lẽ sáng tác, lặng lẽ cống hiến. Sinh năm 1939, tại Đăklăk. Năm 1943, ông theo gia đình chuyển về Huế. Năm 1964, ông tốt nghiệp ĐHSP Quy Nhơn khóa I và làm dạy học tại một trường Tiểu học ở Bảo Lộc (Lâm Đồng). Sau năm 1965, ông bỏ hẳn nghề dạy học, về sống và sáng tác tại Sài Gòn. Trịnh Công Sơn đến với âm nhạc bằng lòng đam mê đích thực, ông tự học, tự sáng tác, tự gắn cả cuộc đời mình với nghệ thuật. Bắt đầu từ năm 1958, với tác phẩm đầu tay Ướt mi tính đến nay, ông sáng tác hơn 600 tác phẩm. Các tác phẩm của ông chủ yếu tập trung vào 3 đề tài lớn: Tình yêu, Quê hương, Thân phận. Ngoài âm nhạc, ông còn sáng tác nhiều tác phẩm thuộc các lĩnh vực khác như: Thơ, Văn, Hội họa… Từ năm 1969, Trịnh Công Sơn đoạt các giải thưởng như: Giải thưởng Đĩa Vàng ở Nhật Bản với bài “Ngủ đi con”, Giải thưởng cho bài hát trong phim “Tội lỗi cuối cùng”, Giải Nhất của cuộc thi “Những bài hát hay nhất sau chiến tranh” với bài “Em ở nông trường, em ra biên giới”, Giải nhất cuộc thi “Hai mươi năm sau” với bài “Hai mươi mùa nắng lạ”… Từ năm 1997, ông đoạt giải thưởng lớn của Hội Nhạc sĩ cho một chuỗi bài hát: Xin trả nợ người, Sóng về đâu, Em đi bỏ lại con đường… Và có tên trong từ điển Bách Khoa Pháp… - Quan niệm sáng tác: Tôi chỉ là một tên hát rong đi qua miền đất này để hát lên những linh cảm của mình về những giấc mơ đời hư ảo… - Quan niệm sống: Sống trong đời sống cần một tấm lòng, dù không để làm gì cả, dù chỉ để… gió cuốn đi… Trịnh Công Sơn đã sống, cống hiến bằng tình yêu quê hương, yêu dân tộc, và nằm xuống trên mảnh đất Việt Nam yêu thương. ƯỚC MƠ HÒA BÌNH Tập ca khúc Thần Thoại quê hương, Tình yêu và thân phận của Trịnh Công Sơn xuất bản vào năm 1966 bao gồm những bản tình ca, thiền ca và những ca khúc viết về chiến tranh và hòa bình. Trong đó, dòng chảy khát vọng mãnh liệt nhất và tha thiết nhất về niềm ước mơ hòa bình trào dâng trong trái tim Trịnh truyền sang lòng người và cuốn hút cả một thế hệ những người trẻ tuổi miền Nam lúc bấy giờ. Trong nỗi kinh hoàng của cuộc chiến tranh dai dẳng và khốc liệt, cả Việt Nam ngập trong máu, nước mắt và khói lửa, Trịnh Công Sơn đã cho ra đời những ca khúc mang cảm xúc nồng nhiệt của một trái tim nhân ái nhạy cảm đối với quê hương đất nước, đối với dân tộc yêu tự do hòa bình. Trịnh Công Sơn hướng đến hòa bình với tư cách là một người nghệ sĩ đích thực, với tư cách là một đứa con nước Việt mang tình yêu sâu sắc đối với quê hương. Ông đã vận động hòa bình bằng âm nhạc, bằng những ngôn từ mang tiết tấu của cuộc sống. Ông bày tỏ thái độ phản đối chiến tranh, đồng cảm và chia sẻ với những con người gánh chịu những nỗi mất mát, đau thương của chiến tranh. Ông cảm nhận cuộc chiến bằng trái tim thương đời và thường người đối với quê hương, dân tộc. Hàng loạt những tập ca khúc phản chiến ra đời. Bắt đầu là tập Thần thoại quê hương, Tình yêu và thân phận (1966), tập Ca khúc da vàng (1966-1967), tập Kinh Việt Nam (1968), tập Ta phải thấy mặt trời (1970),và cuối cùng là tập Phụ khúc da vàng (1972). Tất cả là 5 tập, với 58 ca khúc, chưa kể đến những ca khúc ông sáng tác ngay trong những cuộc xuống đường cùng sinh viên học sinh. So với toàn bộ sự nghiệp sáng tác, những ca khúc phản chiến của Trịnh Công Sơn tương đối ít nhưng nó đã chắp cánh cho danh tiếng của ông vượt qua mọi giới hạn địa lý và văn minh, đã vận động lòng nhân ái con người thế chỗ chiến tranh, khiến cho những người Mỹ yêu chuộng hòa bình lên tiếng đòi chấm dứt chiến tranh ở Việt Nam. Trong nước, người ta có thể nghe những bài ca phản chiến ở mọi nơi, các giảng đường ĐH Huế và Sài Gòn, phòng trà, quán cà phê,… Trịnh Công Sơn đã trở thành một hiện tượng. Hãy thử thả tâm hồn vào điệu Blue buồn đau và uất nghẹn một lần, chúng ta sẽ hiểu được tình cảm dung dị của Trịnh Công Sơn với dân tộc: Giọt nước mắt thương con, con ngủ mẹ mừng Giọt nước mắt thương sông ấp ủ rêu rong Giọt nước mắt thương đất, đất cằn cỗi bao năm Giọt nước mắt thương dân, dân mình phận long đong (Nước mắt cho quê hương – Trịnh Công Sơn) Nhạc của Trịnh Công Sơn tác động mạnh đến đời sống xã hội đương thời, như lời tâm sự của ông giành cho thanh niên lúc bấy giờ, ông giúp họ nhìn ra bản chất của cuộc chiến tranh phi nghĩa, nhìn ra được sự tàn bạo của cuộc chiến và kết quả dẫn đến hành động trốn lính hay đào ngũ, ông trở thành kẻ phá hoại tinh thần chiến đấu của binh sĩ dưới chế độ cũ. Bằng tất cả lòng yêu quê hương đất nước, Trịnh Công Sơn đã lồng vào đó ước mơ hòa bình bằng khả năng cảm nhận về quê hương và thân phận một cách mãnh liệt, quặn thắt và phẫn nộ. Cách sử dụng ca từ khéo léo, tạo ấn tượng mạnh mẽ đối với người nghe. Nơi đây tôi chờ. Nơi kia anh chờ. Trong căn nhà nhỏ mẹ cũng ngồi chờ. Anh lính ngồi chờ trên đồi hoang vu. Người tù ngồi chờ bóng tối mịt mù… … Chờ tin mừng sông chờ núi cũng chờ mong Chờ trên vừng trán mẹ thắp lên bình minh Chờ khô nước mắt chờ đá reo ca Chờ áo cơm nuôi cho những trẻ con không nhà Chờ ngày Việt Nam thống nhất cho những tình thương vỡ bờ. (Chờ nhìn quê hương sáng chói) Ước mơ hòa bình của người nhạc sĩ tài hoa đã trở thành hiện thực. Những ca khúc về lương tâm và lòng nhân ái của một người, của một thời vẫn còn mới mẻ trong các thế hệ người Việt: Rừng núi dang tay nối lại biển xa Ta đi vòng tay lớn mãi để nối sơn hà… (Nối vòng tay lớn) Trịnh Công Sơn được tôn vinh ở giải thưởng âm nhạc hòa bình thế giới (WPMA), đó món quà tuyệt vời dành cho cuộc hành trình dài 40 năm chinh phục nghệ thuật âm nhạc. ƯỚC MƠ BÀY TỎ MỘT ĐIỀU GÌ ĐÓ VỚI CUỘC ĐỜI Âm nhạc Trịnh Công Sơn là những chuỗi âm thanh dẫn dắt chúng ta vào cõi mơ của một người tình, mà không ai khác hơn là chính tác giả là người tình của nàng thơ, người tình của thiên nhiên hoa lá. Âm điệu tình yêu mang nỗi bất an, đầy xao động. Ngôn ngữ thi ca giản dị, đời thường được ông khoát vào bộ áo mới trở nên thanh thoát, lắng đọng. Từ những bài tình ca nghe xót xa, tê dại, đớn đau đến những giai điệu quê hương mượt mà, hiền lành, mộc mạc mà trong đó không thể thiếu vắng cái tôi “người tình”. Ông quan niệm: Khi bạn đang hát một bản tình ca là bạn đang muốn hát về cuộc tình của mình. Hãy hát đi, đừng e ngại, dù hạnh phúc hay dở dang thì cuộc tình ấy cũng là một phần máu thịt của bạn rồi. Trong tâm hồn Trịnh Công Sơn cuồn cuộn sóng tình, ấp ủ bao điều ưu tư muốn bày tỏ. Con người phức tạp Trịnh Công Sơn chẳng ai có thể hiểu nỗi nên ước nguyện được bày tỏ trở thành một điều tất yếu, hợp với tâm lý con người. Ông bày tỏ tình yêu trước Em, một người con gái vai gầy, gót nhỏ, môi thơm… Em hiển hiện trong cái không gian mơ hồ với nắng thủy tinh, mưa hồng, mây ưu phiền, lá xôn xao, cảm xúc tình yêu của nhạc sĩ luôn tinh khôi, trong trẻo, không chút khát vọng chiếm hữu nhưng đầy bất trắc. Em là cánh vạc bay, là cơn gió dịu dàng, là suối ngọt… Còn Tôi (Trịnh Công Sơn) là thác đổ, là đốm lửa, là hạt bụi… Trịnh Công Sơn đắm mình trong tình yêu, để được vỗ về, ông lắng nghe nhịp đập của trái tim mình để thoả sức kết những nốt nhạc thành từng tiết tấu… Ông bày tỏ tình yêu, bày tỏ vẻ đẹp đã đi qua đời mình và tự nhắc nhủ rằng “Làm sao em biết bia đá không đau… Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau”. Ước mơ bày tỏ của Trịnh vượt qua khỏi giới hạn của ngôn từ, ông lại đi tìm, lại cho ra đời những tập hợp từ táo bạo, giàu chất suy tưởng và mang sắc thái bí ẩn của vũ trụ như: tay rong rêu, cọng buồn cỏ khô, ngón xuân nồng, phiến môi mềm, mùa xanh vội lá… Từ ngữ của Trịnh mênh mang hơi thở của đất trời. Nhờ thế khát vọng bày tỏ của ông luôn dâng trào, những giọt nước mắt nhân gian như cơn mưa nhỏ rơi trên tâm hồn mỏng manh của tác giả, ông đem về làm của riêng tư rồi phả vào trong từng ca khúc. Ông giải bày trong đó những niềm vui, nỗi buồn và lòng nhân ái, về thân phận con người giữa cuộc đời, con người đi đến với cuộc đời và về với hư vô: Bao nhiêu năm rồi còn mải ra đi, đi đâu lanh quanh cho đời mỏi mệt…như một trò đùa vô tình của tạo hóa. Trịnh Công Sơn yêu thích triết học, ông đã đưa vào ca khúc một thứ triết học nhẹ nhàng mà ai cũng có thể hiểu được như lời mẹ ru con, như câu ca dao Việt, mà rõ nét nhất là triết lý nhà Phật. Ông là một Phật tử, những câu kinh cầu an đã đưa Trịnh vào trong giấc ngủ êm đềm và như vô tình đã bước vào tâm thức ông. Ông không muốn Phật giáo là tôn giáo, ông muốn nó là một thứ triết học siêu thoát mà ai cũng cần phải học để yêu cuộc đời hơn. Trong nhạc của ông bàng bạc chút không khí triết lý nhà Phật, được ông khéo léo lồng vào, và mong muốn qua đó sẽ bày tỏ hết nỗi lòng mình về thân phận, về cái sống và sự chết. “Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi, để một mai tôi về làm cát bụi…”. Hay ca khúc “Tiến thoái lưỡng nan”: Tiến thoái lưỡng nan đi về lận đận/ Tình đôi ngập ngừng tiến thoái lưỡng nan/ Mây bay khắp xứ chân mờ cõi xa/ Vàng phai nhè nhẹ chiều hôm cửa nhà…Cụm từ “cát bụi lại trở về cát bụi” hay “đời là bể khổ” của Phật giáo phảng phất trong giai điệu của nhạc Trịnh đến cuối cuộc đời. Dàn trải từ cái buồn sướt mướt, dễ mủi lòng của cung La Thứ đến cái buồn mênh mông, trong sáng của cung Trưởng trên phím đàn. Với Trịnh Công Sơn, hoài bão và ước mơ thôi không đủ, ông cần có thời gian để thực hiện. Cuộc sống quả là ngắn ngủi, không để cho ông có đủ thời gian sống theo ước nguyện của mình, bao nhiêu tâm sự của thế gian được ông ôm ấp trong lòng, chưa kịp bày tỏ hết với cuộc đời mà sao ông đã vội vã trở về với cát bụi. |
NGƯỜI ƯỚC MƠ ĐƯA KHOA HỌC VỀ CHO NGƯỜI VIỆT
|
Kho tư liệu công nghệ mở Tiểu sử danh nhân Việt Nam, tiểu sử danh nhân thế giới lịch sử các phát kiến khoa học những phát minh khoa học các giải thưởng lớn khoa học các thực nghiệm khoa học Lịch sử Văn học và văn hóa Việt Nam… tất cả đều có trong vietsciences – Khoa học cho người Việt. Một trang web không có gì đặc biệt về giao diện nhưng là một “thư viện” hấp dẫn người yêu thích và muốn nâng cao kiến thức mọi mặt về khoa học. “Vietsciences là nơi mọi người có thể tìm kiếm những kiến thức chuyên sâu trong nhiều lĩnh vực. Đây là nơi các em học sinh người Việt thế hệ thứ 2, thứ 3 ở nước ngoài có điều kiện để học tiếng mẹ đẻ hay những người Việt trong nước có thể học tiếng Pháp, Anh, Đức, Nhật, Hán Nôm...”, chị bộc bạch: ”Chị muốn qua trang web này, giới trẻ trong nước có thể tiếp cận với nền khoa học, với tri thức nhân loại và nâng cao kiến thức của mình. Các em sẽ không phải thiệt thòi so với các bạn cùng lứa ở các nước phát triển”. Kho tư liệu này được chị bắt tay xây dựng từ 13/11/2003. Bốn tháng sau, vietsciencess.free.fr ra mắt độc giả. “Trang web của mình được “bố trí” theo từng ngăn, ai muốn đọc thì kéo hộc tủ ra tìm đọc”, chị giải thích. Để có được kho tư liệu như hôm nay, nhiều khi chị phải bỏ cả công việc chính ở xưởng thiết kế máy tính. Trước khi đưa lên mạng một bài, chị đọc kỹ những gì tác giả viết, dò từng chữ bởi nếu tên một nhân vật hay một một địa danh bị đánh máy sai, sẽ gây khó khăn cho học sinh. “Theo tôi, những từ khoa học, tên nhân vật hay tên địa danh nên viết theo tiếng Anh mà không phiên âm ra tiếng Việt, vì học sinh không chỉ ngừng lại cấp bậc trung học. Tiếp theo, phải tìm kiếm hình ảnh minh họa thích hợp, gọt dũa sao cho rõ mà nhẹ. Tải một bài nặng nề sẽ chậm trong lúc chúng ta ngày càng ít kiên nhẫn, phải làm thế nào cho phù hợp với đối tượng là học sinh, sinh viên ở Việt Có đi xa mấy, cũng trở về nguồn Lúc đầu mọi người chưa hưởng ứng nhiều nhưng sau nghe nói mục đích của vietsciences ai cũng hoan nghênh. Khoảng 100 tác giả là các nhà khoa học, trí thức ở các lĩnh vực khoa học, xã hội trong và ngoài nước đã xem đây như là “ngôi nhà tri thức” để chung tay đóng góp. Chị không nhớ nổi đã có bao nhiêu nhà khoa học đã cùng với chị phổ biến kiến thức khoa học. Những người viết thường xuyên là GS Phạm Văn Tuấn, GS Nguyễn Lân Dũng, anh Võ Quang Nhân, Lê Anh Minh, GS Nguyễn Quang Riệu. Một ước muốn thật chẳng nhỏ chút nào với người phụ nữ một mình lo cho đứa-con-lúc-nào-cũng-nhỏ của mình. Nhưng giờ chị đã thấy vui khi càng ngày càng có nhiều người tìm đến với chị, xem trang web của chị là một địa chỉ tin cậy để gửi gắm tác phẩm, công trình của mình. Người đọc thì tìm thấy ở đó không chỉ là kho kiến thức để học tập mà còn biết đến những tên tuổi người Việt ghi danh trên “bảng vàng” tri thức của nhân loại để thêm tự tin về trí tuệ Việt hướng đến tương lai. Các nhà khoa học cộng tác với vietsciences đều không lấy nhuận bút. Nhiều người còn mời chị sang Mỹ, Đến tận bây giờ, chị vẫn tự xoay xở, trang trải để duy trì trang web mà không có bất kỳ nguồn tài trợ nào. Chị bớt ăn, bớt mặc để lấy tiền duy trì tên miền, tiền thuê máy chủ. Chị sẵn sàng ăn khoai lang, uống nước trà để dành tiền đưa khoa học về trong nước. “Có đi xa mấy, cũng trở về nguồn”, chính tâm niệm này đã thúc đẩy chị bỏ thời gian và công sức xây dựng vietsciences. Chị là Võ Thị Diệu Hằng, một nhà giáo Việt kiều hiện hiện cư ngụ tại |
ÔNG CHỦ NHỎ VỚI ƯỚC MƠ LỚN
| Được coi là niềm hi vọng lớn nhất của thể thao VN tại đấu trường Asiad, được hưởng sự chăm sóc đặc biệt nhất để có thể giành HCV, nhưng Hoàng Anh Tuấn đã bị nhà vô địch thế giới cùng hạng 56kg người Trung Quốc chặn đường đến giấc mơ vô địch. Nhưng Tuấn không buồn vì biết mình đã làm tất cả những gì có thể. Tính cách của chàng trai này là thế. Sinh ra trong một gia đình thiếu vắng bàn tay người cha, Tuấn không muốn phụ công ơn mẹ đã dành tất cả cho mình. Những ngày đầu đến với môn cử tạ “ăn no vác nặng”, chàng thiếu niên đã quen chịu khổ cực nghiến răng làm được. Và sự cố gắng không mệt mỏi của cậu thiếu niên ở thị trấn Phố Mới giờ đây đã được đền đáp. Đã có nhiều vùng đất trên thế giới mà Tuấn được đi qua nhờ những chuyến thi đấu ở giải thế giới, châu lục. Đã có nhiều tấm HCV giải trẻ thế giới, vô địch châu Á, vô địch SEA Games lấp lánh trên ngực và mang lại cho cậu thu nhập khá về kinh tế. Hoàng Anh Tuấn tính toán: “Năm 2005 tôi tiết kiệm được 200 triệu đồng tiền giải thưởng các loại. Tất cả vốn liếng “gánh tạ” của tôi được chừng 500 triệu đồng, tôi mang về góp hết với mẹ xây CLB thể thao”. Ngày 30-12-2006, CLB thể thao của Tuấn trên nền căn nhà cũ đã được xây xong. Lễ khánh thành thật lớn, có cả trưởng đoàn thể thao VN Nguyễn Hồng Minh về dự. Cậu học trò ngày nào giờ không chỉ biết chinh phục những đỉnh cao thành tích mà còn muốn thử sức cả nghiệp kinh doanh. Một căn nhà ba tầng lớn nhất thị trấn Phố Mới trên mảnh đất rộng 225m2 đã hoàn thành từ tiền tiết kiệm của cả hai mẹ con Tuấn. Anh say sưa trình bày dự án kinh doanh của mình: “CLB thể thao của tôi có các lớp cử tạ, billiards và bóng bàn. Thời gian tới, tôi sẽ mời một số HLV, VĐV giỏi về hướng dẫn thanh niên ở thị trấn. Những tấm gương ấy sẽ khiến thanh niên ham thích thể thao, không sa đà vào tệ nạn xã hội”. |
ĐƯỢC BAY TRÊN VÙNG TRỜI MƠ ƯỚC
| Dù nơi thường trú của cả hai trong suốt nhiều năm nay ở số 4 Lê Đại Hành (TP.HCM), nhưng mỗi khi có dịp nghỉ ngơi cả hai lại về ngay căn nhà nhỏ ở miền biển Tĩnh Gia (Thanh Hóa) để chăm sóc mảnh vườn mà đại gia đình đã vun trồng suốt hàng chục năm qua. Hùng luôn tâm niệm cuộc “gặp gỡ” với taekwondo mang lại cho mình sự nghiệp và cả may mắn nữa. “Ở làng, đám con trai bây giờ vẫn làm vườn hoặc đi biển. Nhiều người muốn thoát nghèo nhưng rồi cũng quanh quẩn. Mỗi khi tôi về thăm gia đình, có rất nhiều trẻ em trong làng đến hỏi hai anh em về việc tập taekwondo. Tôi hi vọng sẽ có điều kiện mở những lớp luyện võ ở làng”. Ở Khánh Sơn (Tĩnh Gia, Thanh Hóa), Nguyễn Văn Hùng và Nguyễn Trọng Cường là thần tượng của tất cả trẻ em trong làng. Hùng đã bốn lần vô địch SEA Games, đoạt HCB Cúp taekwondo thế giới, HCB Cúp Ngôi sao thế giới, HCB và HCĐ Asiad. Sáu năm sau, người em trai không cưỡng nổi sức hấp dẫn từ thần tượng là chính anh mình, cũng đi theo nghiệp võ và đoạt HCĐ châu Á. “Thể thao không mang lại cho anh em tôi nhiều tiền vì đến giờ chúng tôi vẫn sống bằng lương, còn tiền công tập luyện chỉ đủ bù trừ cuộc sống. Nhưng nó mang đến cho cả hai thật nhiều nghị lực và cách sống đúng đắn”. Hùng kể lại một mong ước nho nhỏ của mình ngày trước: mỗi khi cúi xuống cuốc vườn, chàng trai cao 1,93m thường mơ ước có ngày được ngồi trên máy bay. “Để được đi máy bay cũng phải tập luyện nhiều năm chứ nhỉ - Hùng đùa - Nhưng quan trọng nhất là thể thao và những chuyến đi rèn cho tôi có thể sống bất cứ nơi nào”. Nhìn tấm gương của người anh với những thành công lớn trong thể thao, Nguyễn Trọng Cường tìm cách đi theo con đường của anh, dù chính Hùng bày tỏ quan điểm không muốn cho Cường theo nghiệp “đấm đá” vì chấn thương và vất vả. Nhưng gần một năm xa gia đình, về đến nhà Hùng mới biết Cường đã được vào lớp năng khiếu. Vậy là đành dìu dắt nhau và Hùng chính thức thay cha mẹ chăm sóc, rèn luyện cho em ở nơi xa. Taekwondo với Nguyễn Văn Hùng đã là “quả ngọt”, với Nguyễn Trọng Cường thì chỉ mới bắt đầu và còn đầy khó khăn. Nhưng hai anh em ở miền quê Tĩnh Gia đã biết đến nhiều chân trời mới, để quay về thương yêu nhau hơn và ngày càng trưởng thành hơn. |
MC Mỹ Lan: Dẫn Sao Mai với Lan là ước mơ đã thành hiện thực...
| - Trước Sao Mai, Mỹ Lan là một gương mặt còn khá lạ với khán giả truyền hình. Lan đã đến với các chương trình của Ban văn nghệ như thế nào? Tốt nghiệp cấp 3, em đăng ký hai hồ sơ thi ĐH Y HN và ĐH Kinh tế quốc dân. Dù rất thích nghề bác sỹ, nhưng vì hai chữ MC mà em đã quyết định thi ĐH Kinh tế quốc dân. Bởi học tại trường có thể có em cơ hội thực hiện cả hai niềm yêu thích: dẫn chương trình và kinh doanh. Qua 4 năm học, em đã mất một thời gian khá dài để đi từ các chương trình Đoàn, Hội, các CLB để đến được với các chương trình của Đài TH... Với một sinh viên, tham gia nhiều chương trình như thế cùng một lúc là rất vất vả. Nhưng cuối cùng thì em đã có cơ hội để thực hiện niềm yêu thích từ rất lâu của mình. - Chưa có kinh nghiệm nhiều lại là dân ngoại đạo nhưng xuất hiện trên sân khấu Sao Mai với vị trí MC, Lan thấy thế nào? - Thực ra chương trình nào dù lớn, dù nhỏ cũng có cái khó riêng của nó. Một chương trình truyền hình trực tiếp bản thân nó đã là khó. Bên cạnh đó, nhiều MC đã thành công với Sao Mai như chị Mỹ Vân, người đã dẫn Sao Mai 2005. Chính vì thế khi một gương mặt khác xuất hiện người xem nhất định sẽ có sự so sánh. Một MC mới có ưu thế là có thể mang đến cho khán giả cảm giác mới mẻ nhưng để lại được những ấn tượng tốt là điều rất khó. Tuy nhiên, khó khăn là áp lực nhưng cũng chính là động lực cần thiết cho những MC trẻ như Lan. Và một điều may mắn là suốt thời gian qua, Lan đã được cô Huyền Thanh giúp đỡ và chỉ bảo rất nhiều trong việc xây dựng kịch bản, viết lời dẫn sao cho hấp dẫn và nhất là tự tin khi đứng trên sân khấu. - Sau các đêm chung kết Sao Mai khu vực và ba đêm thi vòng toàn quốc vừa qua, Lan có nhận được những phản hồi từ phía người xem? - Trong các chương trình đã dẫn thì Sao Mai chính là chương trình em nhận được nhiều nhận xét góp ý nhất. Khen cũng có, góp ý và chê cũng có. Chẳng hạn như có người nhận xét giọng em hơi yếu, nên nói chưa thực sự ấn tượng. Với tất cả các ý kiến, em đều ghi nhận và rút kinh nghiệm qua từng đêm diễn. - Là dân ngoại đạo, Lan làm thế nào để mọi người có thể tin tưởng giao cho Lan vị trí MC của Sao Mai? - Trong các chương trình truyền hình, Lan thích MC nào nhất? - Ôi! em thích nhiều lắm (cười). Em thích nét duyên dáng của chị Diễm Quỳnh, sự vui tính và xử lý tình huống nhanh của anh Lại Văn Sâm, vốn hiểu biết của chị Tạ Bích Loan, sự chắc chắn của chị Mỹ Vân, sự cá tính của chị Phan Huyền Thư khi chị dẫn chương trình và còn rất nhiều người nữa. Em hy vọng có thể học hỏi được các anh chị đi trước để bồi đắp cho phong cách dẫn của mình. - Và liệu khán giả có thể thấy một Mỹ Lan MC chuyên nghiệp chứ không phải là "tay ngang" trong tương lai? - Có lẽ điều đó phụ thuộc vào khán giả. Đam mê là một chuyện nhưng làm được đến đâu lại là một chuyện khác. Nếu có thời gian và cơ hội để theo đuổi thì em sẽ cố gắng hết sức. - Cảm ơn Mỹ Lan về cuộc trò chuyện này |
HỒNG ÁNH MƠ ƯỚC MỘT GIA ĐÌNH RIÊNG ĐỂ YÊU THƯƠNG
| - Nhận đủ các loại vai diễn với biên độ thiện ác, vui buồn, sướng khổ trên cả màn ảnh rộng, truyền hình và kịch nói. Vậy đâu là niềm hứng thú thực sự của chị? - Những vai diễn có cá tính mạnh như độc ác, xấc xược... làm tôi hết sức thú vị bởi nó buộc tôi phải suy nghĩ và đầu tư rất nhiều từ giọng nói đến hình thể, cách hóa trang... Tôi quan niệm không ai hoàn toàn ác, xấu nên diễn thế nào để người xem sợ cái ác, xa lánh cái xấu chứ đừng ghét bỏ nhân vật ác và xấu. Điều đó thật không dễ dàng. Nói vậy không có nghĩa là những vai diễn hiền hậu luôn ít đầu tư. Diễn vai bi kịch, nhân hậu là sở trường của tôi nên việc vào vai thuận lợi và nhanh hơn những dạng tính cách khác. Đôi khi xem lại những vai ác độc, kiêu căng, ngạo mạn, phách lối, tôi phải phì cười vì không nhận ra đó là mình nữa. Nhưng không gì hạnh phúc hơn khi sự hóa thân đó được khán giả đón nhận thích thú, nhất là các em thiếu nhi. - Cường độ làm việc, thu nhập và cách tiêu tiền của một diễn viên hạng "sao" như chị thế nào? - Từ nhiều năm nay, một ngày của tôi thường bắt đầu vào lúc 5 giờ 30 phút sáng và kết thúc vào nửa đêm. Thu nhập từ nghề diễn viên của tôi thật sự không cao so với danh hiệu "sao" mà báo chí vẫn gán cho tôi. Song tôi thích được làm công việc mình yêu thích và kiếm được tiền từ chính công việc đó. Tiền kiếm được tôi phụ giúp gia đình, tuy không là bao nhưng đủ khiến ba má tôi vui và tự trang trải cho bản thân. Mặt khác, tôi dùng vào việc thực hiện những sở thích khá giản dị nhưng cũng hơi lập dị của mình... - Đó là những sở thích nào? - Sưu tầm Vespa cổ, cạc điện thoại, quần jeans. Vespa cổ tất nhiên không bao giờ chạy ngon lành được như những chiếc xe tay ga đời mới, nhưng nó cho phép mình thay đổi kiểu dáng liên tục theo ý thích. Hễ rảnh là tôi lại loay hoay tự sơn sửa. Có lúc tôi sở hữu 3 chiếc, giờ chỉ còn 1 chiếc màu hồng. À quên, vừa sơn thành màu trắng rồi. Cạc điện thoại thì sưu tầm được 4 cuốn dày, loại đựng card, của cả Việt Nam và nước ngoài, cả cái dùng rồi lẫn cái chưa dùng. Nhiều chiếc ra đời nhân dịp lễ hội, ngày kỷ niệm, đẹp và ý nghĩa lắm. Ví dụ cạc phát hành trong các đợt liên hoan phim quốc tế tổ chức ở Nhật, Hàn Quốc... Còn quần jeans, khoảng 70-80 cái, hàng hiệu có, đồ siđa có, cốt là nó độc đáo trong mắt mình. |
NGỌC QUYÊN - ƯỚC MƠ TUỔI 19
|
Ngoài cách nói chuyện chân thật, không chút màu mè, ngoài đời cô người mẫu đang "hot" này hồn nhiên và giản dị đến không ngờ. Tốt nghiệp phổ thông trung học, gia cảnh khó khăn đã khiến cô bé Ngọc Quyên không dám nghĩ đến chuyện học tiếp. Cô theo người chị họ học nghề làm bánh kem, mong sớm kiếm ra tiền phụ giúp gia đình. Một dịp tình cờ có người quen giới thiệu Ngọc Quyên đến với công ty đào tạo người mẫu PL, từ đó cho đến khi chính thức bước lên sàn diễn, "cô bé lọ lem" này vẫn ngỡ như mình đang mơ... Mắt to, miệng nhỏ, cằm nhọn... Nếu xét từng nét thì Ngọc Quyên không phải là dạng "sắc nước hương trời", nhưng Quyên có cái gì đó rất riêng, rất phương Đông. Với nét đẹp "lạ lùng" của mình, chỉ sau một thời gian ngắn, Ngọc Quyên đã trở thành một trong những người mẫu triển vọng nhất của làng thời trang thành phố. Đến với nghề người mẫu chỉ vì lý do kinh tế, cho đến giờ Ngọc Quyên vẫn nói rõ động lực làm nghề là để kiếm tiền, nhưng cô đã thêm vào đó một tình cảm mới mẻ. Đó chính là tình yêu, sự trân trọng đối với nghề. Với cô, nghề người mẫu đã đem đến cho mình thật nhiều thứ: thu nhập, danh tiếng và mới đây là những vai diễn trên truyền hình. Nếu với vai Yến trong bộ phim Tuyết nhiệt đới (đạo diễn Vũ Ngọc Đãng), Ngọc Quyên chỉ xuất hiện trong một vài phân cảnh thì tới vai chính Ánh Nguyệt trong Hoa dã quỳ, cô người mẫu ấn tượng này đã sải một bước dài đến với điện ảnh - nơi luôn nồng nhiệt đón chào những "chân dài" lấn sân, nhưng cũng rất sẵn sàn đào thải những người đẹp không có khả năng diễn xuất. Bắt đầu có chút tiếng tăm cũng đồng nghĩa công việc và thu nhập cũng tăng lên, nhưng cô người mẫu vẫn có thói quen tiêu xài rất tiết kiệm. Từ khi vào nghề đến giờ, Ngọc Quyên vẫn chung thủy với chiếc xe 50cc hiệu Daelim của mình. Chỉ đến khi nó tàn quá, mẹ nói mãi cô mới cất vào kho, lòng luyến tiếc mãi không muốn bán. Ngọc Quyên nhớ lại, "Đó là một vật chứng kiến tất cả những kỷ niệm một thời gian khó khăn của gia đình em, vì khi mua nó, cả nhà phải chạy vạy mãi mới mượn đủ tiền". Dường như có một thời tuổi thơ khốn khó đã in đậm vào tâm trí của cô người mẫu này. Thấm cảnh khó khăn của gia đình trước đây, Ngọc Quyên rất có ý thức khi tiêu xài những đồng tiền mồ hôi nước mắt do chính mình làm ra. Hầu như đã là người mẫu, không ai lại có thể làm ngơ với thời trang, Ngọc Quyên cũng không phải ngoại lệ. Nhưng cô biết tạo cho mình một phong cách riêng, vẫn thời trang, vẫn đẹp một cách cá tính, mà không phải tiêu tốn nhiều. Có lẽ nhờ vậy mà chỉ trong hai năm làm nghề, cô đã để dành một số tiền đủ để mua một căn nhà trên thành phố, đón gia đình lên ở chung. Tháng năm vừa rồi, Ngọc Quyên tưởng đâu đã có thể thực hiện được mong muốn của mình khi chọn được một căn nhà vừa ý ở quận 4, nhưng vì giấy tờ còn chút rắc rối nên mong ước có một căn nhà riêng của cô người mẫu này vẫn chưa hoàn thành được. Nhưng dù thế nào đi nữa, trong tương lai Ngọc Quyên cũng phải mua nhà, để có thể an tâm đưa mẹ lên "an cư lập nghiệp" ở cái thành phố sôi động này. Trong khi chờ đợi, hiện mẹ con Ngọc Quyên vẫn tạm bằng lòng ở căn hộ thuê nhỏ xinh xinh trên đường Bùi Viện, Q.1. Mới 19 tuổi, xinh đẹp, nổi tiếng và biết nghĩ xa, hy vọng trong tương lai Ngọc Quyên sẽ đạt được điều mà cô luôn mong ước: Thành công trong sự nghiệp của mình! |
TRẦN NHẬT MINH & ƯỚC MƠ VỀ DÀN HỢP XƯỚNG
| Trần Nhật Minh (sinh năm 1981) hiện là nghiên cứu sinh tại Nhạc viện Tchaikovsky (Matxcơva), từng là người nước ngoài duy nhất được lọt vào top 5 trong cuộc thi “Chỉ huy hợp xướng toàn Nga lần 4” hồi tháng mười một năm ngoái. Nhật Minh cho biết sẽ hoàn tất luận án tiến sĩ vào tháng mười năm nay và quyết định về nước làm việc. Sau khi đoạt giải tại cuộc thi “Chỉ huy hợp xướng toàn Nga lần 4", Minh thổ lộ rằng có lúc anh sợ nghề của mình không có đất dụng võ khi về nước. Nhưng bây giờ Minh rất tự tin vì sau vài lần về thăm nhà đã thấy đời sống người dân VN ngày càng tốt hơn. Và như vậy, thưởng thức nhạc hàn lâm sẽ là nhu cầu có thật của nhiều người, dần dần người Việt sẽ thích nghe hợp xướng. Các dàn hợp xướng cũng vì thế mà nhiều hơn, trình độ cũng điêu luyện hơn. Và Minh muốn ở thế chủ động: thành lập một dàn hợp xướng hết sức chuyên nghiệp để thu hút các đối tác, đơn vị có nhu cầu. “Không chỉ muốn chinh phục khán giả VN, tôi còn mong có ngày được giới thiệu dàn hợp xướng VN ra thế giới. Singapore, Thái Lan, Trung Quốc... đã làm được, tại sao mình lại không?” - Nhật Minh tâm sự. Giai điệu mùa thu sẽ là chương trình đầu tiên Trần Nhật Minh “chào sân” với khán giả quê nhà sau tám năm đi xa “tầm sư học đạo”. Minh chọn tác phẩm Tiếng hát giữa rừng Pắc Bó cùng một tác phẩm của Nga và Mỹ để giới thiệu trong chương trình. |
KHÁNH HÀ : "ƯỚC MƠ THÀNH HIỆN THỰC"
| - Cảm giác của chị như thế nào trong lần trở về này? - Đây là lần thứ ba tôi về Việt - Đáp lại sự yêu mến ấy là một chương trình riêng được mang tên "Nối vòng Việt - Nối vòng Việt Nam là một liveshow ca nhạc với 2 giọng hát Khánh Hà và Tuấn Ngọc. Tôi sẽ hát chính trong chương trình khoảng 17 ca khúc, trong đó có 2 ca khúc song ca với anh Tuấn Ngọc. Chương trình diễn ra tại TP HCM vào 2 đêm 14, 15/7 (nhà hát Hòa Bình) và đêm 22/7 tại Hà Nội (Trung tâm hội nghị quốc gia). Anh em nghệ sĩ chúng tôi sẽ liên tục tập dượt thật kỹ từ đây cho đến đêm diễn. Mọi người đều hăng say lắm. - Chị đặt những tình cảm gì của mình vào liveshow lần này? - Tôi rất nôn nao, hình như chưa có chương trình nào khiến mình nôn nao đến thế. Tôi e mình sẽ bị run trong đêm diễn. Không phải do sợ nên bị run, mà cái chính là do mình vui, mình sung sướng quá. Đã nhiều năm xa cách, tôi nghĩ mình có rất nhiều điều muốn chia sẻ, tâm sự với khán giả đã luôn quý mến và ủng hộ tôi. Tôi tin mọi người đến với đêm diễn sẽ cảm nhận điều đó qua những gì tôi hát và thể hiện trên sân khấu. - Bất cứ sô ca nhạc nào cũng có điểm nhấn thu hút khán giả. Điểm nhấn của "Nối vòng Việt - Là không có gì cả. Ý tôi muốn nói là sẽ không có tiết mục hay điều gì đó quá khác biệt so với tổng thể chương trình. Tất cả hòa vào nhau làm nên một đêm nhạc mà với mỗi tiết mục, mỗi bài hát, Khánh Hà và Tuấn Ngọc luôn hát hết mình, đặt trọn tấm lòng của mình vào đó để đáp lại lòng yêu mến của khán giả. Tôi nghĩ đó chính là điểm đặc biệt nhất. - Danh sách được chọn bao gồm những bài hát cũ, gắn liền với tên tuổi chị. Sao chị không giới thiệu thêm một ca khúc mới nào? - Tôi nhận được nhiều lời yêu cầu từ khán giả muốn nghe tôi hát những bài hát cũ. Bản thân tôi cũng muốn như thế. Thật ra tuy là ca khúc cũ, nhưng chúng được thể hiện theo lối hát, lối hòa âm mới. Tôi nghĩ sự lựa chọn này mang lại nhiều kỷ niệm cho khán giả. Sau bao nhiêu năm, họ vẫn thích nghe và yêu cầu mình hát lại. Niềm vui, niềm sung sướng như vậy không dễ gì có được. Đây cũng là một trong những ước mơ đã ấp ủ từ lâu của tôi, được đứng hát trên quê hương mình, hát cho khán giả Việt - Nhiều ca sĩ chọn hình thức hát lip sync để đảm bảo chất lượng cho những sô diễn dài hơi. Chị thì sao? - Tôi nghĩ việc hát lip-sync trợ giúp cho ca sĩ trong những ca khúc họ phải nhảy, phải thể hiện các động tác vũ điệu. Tuy nhiên, đối với sô diễn sắp tới, dù có một vài tiết mục kết hợp vũ đạo, tôi vẫn hát thật. Tôi không thích lip-sync. - Theo dự tính ban đầu thì chương trình sẽ là tour xuyên Việt, không chỉ diễn ra ở TP HCM và Hà Nội. Vì sao có sự thay đổi này? - Thật ra chúng tôi dự định diễn thêm một số tỉnh thành khác, trong đó có thành phố Đà Nẵng. Nhưng vì thời gian thực hiện quá ngắn, cùng với một vài lý do khách quan khác mà chương trình có chút thay đổi. Nhưng không sao, có thể kỳ tới tôi sẽ có một sô xuyên Việt, đời còn dài mà (cười). - Chị có thể cho biết những dự định của chị tại Việt - Việc phát triển ở Việt |
Lê Bá Đảng mơ ước “trường phái mỹ thuật đặc sắc Việt Nam”
| Ông muốn tập hợp các nghệ sĩ trẻ, hình thành nên một trường phái mỹ thuật mới. 18 tuổi, Lê Bá Đảng trốn nhà đăng lính cho Pháp chỉ vì muốn theo tàu biển sang Pháp xem người ngoài làng quê mình sống như thế nào. Năm 1950, ông tốt nghiệp Học viện Nghệ thuật Trung tâm nghệ thuật Lê Bá Đảng tại Huế bao gồm hai phần: phần tòa nhà và khoảng sân chính phía trước trưng bày những sáng tác mà ông dành tặng nhân dân tỉnh Thừa Thiên - Huế, tầng hai là nơi lưu trú mỗi khi vợ chồng ông về Huế. Phần nhà phụ phía sau nhìn ra sông Hương là nơi chế tác và bán những sản phẩm mỹ thuật theo mẫu của ông do một công ty mỹ nghệ nội thất của Huế- đại diện kinh doanh cho ông- thực hiện. Những sản phẩm này vốn rất được người Pháp và Nhật ưa chuộng. Hiện, Cty này đã làm hàng trăm mẫu sản phẩm, chất liệu đa dạng như inox, gỗ quý. Công việc tạo nguồn kinh phí duy trì hoạt động của TT, đồng thời đóng góp một phần đầu tư sáng tác văn học nghệ thuật Thừa Thiên Huế. Nhưng mong muốn lớn nhất của Lê Bá Đảng dành cho địa chỉ nghệ thuật này không phải vậy. Ông từng nói mỹ thuật của người Việt Với TT này, mong muốn lớn nhất của ông là tập hợp nhiều nhóm người trẻ muốn học hỏi về nghệ thuật đồng thời chung ý hướng tạo lập một trường phái mỹ thuật VN như ông... Đó là những bức tranh, tượng, thiết kế kiến trúc... “ăn sát vào thiên nhiên tạo hóa” và có khởi nguồn từ đời sống VN như hình hạt gạo, hình bàn chân Giao Chỉ, bóng Thánh Gióng,... và biết bao vật dụng, hình tượng thuần túy khác. Mỹ thuật sẽ sống cùng con người cho không chỉ là thứ để con người đứng ngoài ngắm nghía. Trung tâm nghệ thuật Lê Bá Đảng ở số 15- phố Lê Lợi chạy dọc bờ bắc sông Hương, diện tích mặt bằng 1.417m2. Trung tâm sẽ khai mạc vào đầu tháng 6 tới, nhân Festival Huế lần thứ 4. |
Thảo Trang: Mơ ước được tồn tại lâu dài trong lòng khán giả
| - Thảo Trang cảm thấy thế nào khi được rất nhiều người đánh giá cao trong cuộc thi - Dù không đến được đích nhưng tôi thấy hạnh phúc vì vẫn nhận được sự mến mộ của khán giả. Tôi đoán trước mình sẽ bị loại nên không quá sốc khi nhận kết quả này. Ban đầu, tôi không có ý định tham dự. Một người bạn đã lấy điện thoại của tôi và đăng ký giùm. Mục tiêu tôi đặt ra chỉ là vào đến vòng gala 10 người. Tôi chỉ tiếc nhất là không có cơ hội biểu diễn ca khúc Và cơn mưa tới, mà tôi chọn cho đêm gala thử thách. Bài đó có thể giúp tôi khoe hết nội lực giọng hát của mình. - Theo chị, một thần tượng âm nhạc Việt - Trẻ, đẹp, biết nhảy, hát không cần hay lắm và có cá tính. - Có vẻ như Thảo Trang chỉ cần thêm yếu tố "đẹp" là trở thành "thần tượng". Chị nghĩ sao? - Chị Siu Black và mọi người gọi tôi "xấu lạ". Tôi thích biệt danh này nên không nghĩ tới chuyện đi làm đẹp. Thà mình xấu mà có cái lạ cho người ta nhớ, chứ đẹp mà giống như bao người khác thì không hay. Vả lại, tôi cũng không mơ đến những giải thưởng hay ngôi vị nào cả. Trên thực tế, tôi thấy ít người đạt giải nhất trong các cuộc thi lại chinh phục được khán giả. - Chị sẽ dựa vào đâu để làm được điều đó? - Tôi dùng cá tính của mình và chọn con đường dài để chinh phục người yêu nhạc. Tôi may mắn đã để lại chút ấn tượng tốt trong lòng khán giả, nên sẽ tiếp tục phát huy và nỗ lực hoàn thiện mình mỗi ngày. Hiện tại, tôi đang chờ xem có được công ty Music Faces của nhạc sĩ Đức Trí mời ký hợp đồng hay không. Tôi cũng đang ấp ủ CD đầu tay của mình. - Đôi khi sự thành công phải đi kèm việc đánh đổi một thứ gì đó. Chị nghĩ sao? - Đánh đổi à? Ai thì tôi không biết, chứ bản thân tôi chưa từng nghĩ đến việc đó. Mà nhìn lại xem, tôi vốn dĩ "xấu lạ" thì lấy gì đánh đổi (cười). - Một người trẻ như Trang lại từng nói mình hiểu và cảm thấy chia sẻ được lời hát "Phôi pha" của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Mức độ chia sẻ ấy đến đâu? - Nhạc Trịnh hay nói về thân phận trong đời sống. Tôi bắt gặp tâm trạng của mình trong đó, nên đã hát Phôi pha bằng cảm xúc "thật thà". Có thể nhiều người cho rằng tôi quá lời. Nhưng tôi đủ trải đời để tự tin với những điều mình nói. Chính sự nghèo túng, cực khổ trong đời sống đã giúp tôi có suy nghĩ già dặn hơn lứa tuổi của mình. - Nếu phải chia sẻ một điều thật lòng nhất với người hâm mộ lúc này thì Trang sẽ nói gì? - Tôi đi lên từ sự nghèo khó, nhưng không dựa vào đó để có được lòng thương hại từ khán giả. Tôi mong mọi người nhìn nhận khả năng, sự phấn đấu liên tục của mình. Tôi không thích "hữu danh vô thực", nổi lên nhanh chóng rồi vụt tắt. Mơ ước của tôi là được tồn tại lâu dài trong lòng khán giả. |